Chương 39: (Vô Đề)

Vi Lam đưa tay ra, vuốt ve khuôn mặt gầy gò của anh một cách xót xa: "Thiên Lãng, nếu tất cả có thể làm lại từ đầu, kiếp này anh còn mong được gặp em không?"

Thiên Lãng nắm chặt tay cô: "Anh chưa bao giờ hối hận vì đã yêu em!"

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, nét mặt tỏ vẻ ngượng ngùng.

"Vì câu nói này của anh, em có món quà tặng cho anh đây!"

Chỉ là một câu nói bình thường, nhưng Thiên Lãng lại cảm thấy như châm chọc.

"Quà gì vậy?"

"Tháng sáu trời xanh lam!" Vi Lam lấy bức tranh giấu sau lưng ra trước mặt anh.

"Đây là tranh của anh, sao lại có thể là quà của em được?" Thiên Lãng tỏ ra không đồng tình.

"Anh Tần, anh nhìn cho rõ đây! Có thật là tranh anh vẽ không?"

Thiên Lãng nhìn chăm chú, kích thước, màu sắc của bức tranh này giống hệt như bức tranh anh vẽ, điểm khác biệt duy nhất là đôi mắt của Vi Lam trong tranh, không còn vô hồn tư lự, mà đang cười cười. Giống như Vi Lam trước mặt, duyên dáng đứng ở đó, cười rạng rỡ.

Anh dùng ngón tay sờ nhẹ, mới phát hiện ra bước tranh đó được ghép từ những mảnh ghép nhỏ.

"Thế này là thế nào?"

"Em đã sửa lại đôi chút bức tranh của anh". Cô chớp chớp mắt, "đừng quên là năm xưa em cũng đã từng học vẽ nhé!"

"Anh không hỏi cái này". Thiên Lãng nói, "sao nó lại biến thành tranh ghép?"

"Em mang nó đến xưởng sản xuất tranh ghép hình, sau đó mang về nhà, ghép từng mảnh lại với nhau. Tổng cộng có 1.000 mảnh ghép! Anh có thể tưởng tượng là em đã phải ghép vất vả như thế nào".

Những ngày qua, cô bận vì việc này ư? Thảo nào cả ngày không nhìn thấy bóng dáng cô đâu.

"Sao em lại phải mất công ghép những cái này?" Anh vẫn không hiểu.

"Không phải vì anh đó sao". Nụ cười của cô tắt dần, nét mặt tỏ ra nghiêm túc, "Em nghe Thẩm Hạo… bác sĩ tâm lý của em nói, cần phải để cho những người mất trí chơi một số trò ghép hình. Quá trình anh ta chơi, chính là quá trình tìm lại những ký ức đã mất!"

Thiên Lãng trầm ngâm: "Bức tranh ghép hình này lúc đầu là dành cho anh ư?"

"Đúng vậy, sau đó em phát hiện ra anh không bị mất trí, nên đành phải tự mình ghép!"

"Sao em lại phát hiện ra?" Đây cũng là điều anh không thể lý giải.

"Thứ nhất, mẹ anh đã nói với em".

Thiên Lãng cau mày lại.

"Mẹ… lại… nói với em ư?"

"Đương nhiên là mẹ anh không nói trực tiếp với em. Chỉ có điều, khi nói chuyện với em, không dưới một lần bà nói với em rằng em đã hiểu lầm anh rằng vì tài sản của nhà họ Hạ, vì công ty Vân Thiên mà anh tiếp cận với em. Trong khi em nhớ, em chỉ nói với anh những lời như thế trong tối hôm xảy ra tai nạn đó, chứ không nói với người thứ ba nào. Nếu anh mất trí thật thì làm sao bà biết được nội dung của cuộc nói chuyện giữa chúng ta trong tối hôm đó?"

Thiên Lãng chăm chú lắng nghe, gật đầu.

"Thứ hai là gì?"

"Thứ hai là ông cảnh sát tên Vương đó nói, sau khi tỉnh lại anh đã ký tên lên bản báo cáo giám định tai nạn. Còn mẹ anh lại nói anh hoàn toàn không nhớ gì về vụ tai nạn đó. Một người mất trí, chữ ký mà anh ta ký hoàn toàn không có hiệu lực".

"Hai điểm này đều do nguyên nhân từ phía mẹ anh. Bà không biết cách nói dối, bị em dễ dàng phát hiện. Và còn điểm thứ ba thi sao?"

"Điểm thứ ba chính là anh, Tần Thiên Lãng ạ !"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!