Vi Lam:
Tưởng rằng sẽ không viết thư cho em nữa, cuối cùng lại vẫn viết. Mặc dù hiện tại đối với em, anh đã là người chết rồi.
Ba tháng trước, sau cơn hôn mê tỉnh lại, nhìn thấy mẹ ngồi bên giường mừng quá phát khóc, anh biết anh không chết. Tuy nhiên, thà là anh chết đi, không còn phải đối mặt với sự đau đớn và khó xử vì thất tình.
Những ngày nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, đột nhiên anh đã nghĩ thấu được một chuyện – tình yêu, không phải dựa vào sự kiên trì và nỗ lực là có thể giành được. Anh buộc phải thừa nhận, tình yêu đáng hận, nó giống như không khí, không nắm được, bắt cũng không. Anh lại mất quá nhiều công sức rồi, anh mệt rồi.
Hôm đó, mẹ ngồi bên giường anh, vuốt tóc anh, nói: "Vi Lam ở tầng dưới, có nên nói với nó là con tỉnh rồi không?"
Anh nhắm mắt lại, cau mày: "Không cần thiết mẹ ạ. Mẹ nói với cô ấy rằng con chết rồi!"
"Mẹ sợ nó không chịu nổi". Giọng mẹ nói rất nhỏ, "mẹ nhận ra được là, thực ra nó rất để tâm đến con…"
Thật ư? Anh cười đau khổ nói với mẹ: "Đó là vì con đã cứu mạng cô ấy, cô ấy cảm thấy áy náy mà thôi."
Không có ai hiểu em hơn anh, em luôn khát khao sự ấm áp, chỉ cần có người nào tốt với em một chút, em sẽ cảm kích đến phát khóc. Nhưng đây chắc chắn không phải là tình yêu, anh không phải là người mà trái tim em cần!
Chính là câu nói đó: Anh vốn để trái tim gần ánh trăng, nhưng không ngờ ánh trăng lại hắt xuống khe suối. Kể cả không xảy ra vụ tai nạn ô tô, chúng ta cũng sẽ chia tay nhau.
Có lẽ chính vì trải qua vụ tai nạn ô tô như vậy, khiến người ta cảm thấy quá khứ chuyện cũ, đều là những cái thoáng quá. Anh, hiện giờ là một sinh mệnh mới.
"Thời gian là liều thuốc tốt nhất, nó sẽ chữa lành mọi vết thương". Anh bình tĩnh nói, "mẹ hãy hứa với con, cho dù xảy ra chuyện gì, mẹ cũng không được nói với cô ấy là con vẫn còn sống!"
Mẹ sững người ra một lát, nghiêm mặt nói: "Mẹ sẽ làm theo lời của con, chỉ có điều con đừng có hối hận".
"Mình mãi mãi sẽ không bao giờ hối hận!" Anh tự nói với mình.
Từ mùa xuân đến mùa thu, chúng ta không gặp nhau lần nào. Anh nghĩ, lần này thực sự mất em rồi.
Tần Thiên Lãng, ngươi lại là một kẻ cô độc rồi.
Chỉ có điều, anh vẫn đang viết thư cho em.
Không muốn gặp em, nhưng lại không chịu từ bỏ việc trải lòng ra với em. Bản thân anh cũng không thể hiểu, rốt cục tại sao lại như vậy?
Thiên Lãng
Vi Lam:
Vừa từ Bắc Kinh về, đã nghe thấy mẹ nói, em đã tiếp quản một cách thuận lợi công ty Vân Thiên rồi.
Mẹ luôn nhiệt tình kể chuyện về em cho anh nghe. Qua lời miêu tả của bà, em càng ngày càng trở nên giỏi giang.
Công ty Vân Thiên vốn là của nhà họ Hạ, em là người kế thừa danh chính ngôn thuận. Với thân phận và lập trường của anh, làm gì có tư cách để quản lý một công ty trị giá gần 100 triệu NDT như thế này? Thảo nào hồi đầu em hiểu lầm.
Dường như anh đang tìm kiếm lý do, để mình tha thứ cho những câu nói của em vào đêm mưa hôm đó. Thực ra, việc anh cần làm không phải là tha thứ, mà là lãng quên.
Chỉ có lãng quên triệt để, mới có thể kết thúc được mọi điều của quá khứ!
Những ngày này, anh không ngừng tự nói với mình như vậy. Khi mẹ nói biết được tin anh "đã chết", em liền khóc lóc đau đớn, thậm chí hôn mê; Khi Thuỵ Dương nói chị gầy đi rất nhiều, sắc mặt nhợt nhạt; Khi ba nói em đổi tên công ty Vân Thiên thành "công ty Thiên Lam", anh lại nói với mình rằng: đã qua hết rồi.
Kể cả em đau khổ vì cái chết của anh, cũng là nhất thời thôi, cũng sẽ nhanh chóng quên anh thôi.
Còn anh cũng đã có được sự thanh thản mà anh mong ước từ lâu.
Sự thanh thản này, giống như trái tim đột nhiên bị đào đi một tảng, trống trải khiến người ta hoảng hốt.
Thiên Lãng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!