Ánh trăng thê lương.
Gió thổi nhẹ bay rèm cửa, ánh sáng lung linh hắt vào phòng ngủ tối om.
Một bóng đen cao to ngồi bên thành giường.
Anh im lặng nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm dịu dàng nhìn vào nửa bên mặt của cô.
Cô ngủ rất say.
Trong phòng phảng phất mùi xà phòng thơm.
Cô vẫn không thích dùng sữa tắm, vẫn khăng khăng tắm bằng xà phòng thơm.
Từ nhỏ đến lớn, cô đều là cô gái ương bướng ngang ngạnh, nhạy cảm, gày gò, đa nghi.
Cô là chòm sao ma quái trong cuộc đời anh, có những lúc anh thực sự thấy sợ cô, nhưng lại không thể kháng cự trước cô.
Từ trước tới giờ tư thế nằm ngủ của Vi Lam đều không thoải mái, chăn rơi xuống đất, bắp chân và bàn chân đều lộ ra bên ngoài.
Anh sợ cô bị lạnh, rón rén kéo lại ga trải giường cho cô, tay lại vô tình chạm vào mắt cá chân của cô.
Lần đầu tiên anh chú ý đến bàn chân cô, là lần ở trong con ngõ nhỏ đó.
Trước đó, cô luôn gây cho anh một ấn tượng rất đặc biệt.
Sống chung trong một mái nhà, thường xuyên chạm mặt nhau, nhưng cô không chịu chào hỏi anh.
Vi Lam nói có đến nửa năm rồi họ không nói chuyện. Nhưng anh nhớ rất rõ, ba tháng.
Cô không giống với tất cả những cô gái mà anh quen. Một cô gái gày gò yếu đuối mới 20 tuổi, khuôn mặt lại rất bình thản, dường như không hề oán trách, trong khi nét mặt lại hoàn toàn không giống với trẻ con.
Hàng ngày tan học, anh lặng lẽ đi theo sau cô, lần nào cô cũng đi qua con ngõ nhỏ sâu hun hút đó.
Vi Lam vứt hết thư tình của các cô gái đó, anh cũng biết. Từng có một lần, một đám nữ sinh xúm lại đánh cô, lúc đầu anh định xông đến giúp cô. Lại nghĩ cô phải chịu ít bài học, và thế là anh bèn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.
Lúc cô bị họ đánh nằm sấp xuống đất, anh không kìm nổi liền bước đến đỡ cô dậy. Vi Lam lại lạnh lùng từ chối, trừng mắt nhìn anh chứa đầy vẻ cảnh giác và thù hận.
Cô ném ra một câu, "mẹ anh là con hồ ly tinh, còn anh là thằng con hoang!" rồi chạy vụt đi.
Tiếng guốc gõ lọc cọc trên mặt đường đá xanh.
Anh sững người, nhìn theo cô gái nhỏ ương ngạnh này, đột nhiên phát hiện ra, đôi chân của cô nhỏ làm sao.
Bàn chân Vi Lam không những nhỏ, mà còn trắng nõn. Chỉ có điều trên ngón chân của bàn chân phải có một nốt ruồi đen.
Dưới ánh trăng, làn da cô trắng ngần gần như trong suốt.
Không kìm nổi, Thiên Lãng cúi người xuống, che tay lên mắt cá chân nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Bàn chân lạnh giá đó, nắm trong lòng bàn tay ấm áp của anh, giống như đang nắm một viên ngọc tròn trĩnh.
Một tình cảm không liên quan gì đến dục vọng sâu lắng hơn, mạnh mẽ hơn tấn công anh.
Thiên Lãng chăm chú nhìn cô đang say giấc nồng, ánh mắt xen lẫn sự thấu hiểu, yêu thương, và cả đau đớn.
Kể từ khi tỉnh lại sau vụ tai nạn, anh cố gắng để mình thoát khỏi giấc mơ dài dằng dặc và đau khổ.
Thực tế đã chứng minh được rằng, cuối cùng anh không thể thoát ra được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!