Chương 35: (Vô Đề)

Trời đã hửng nắng sau cơn mưa.

Mùi thơm của hoa cỏ phảng phất trong bầu không khí trong lành, xen lẫn cả mùi của đất.

Trong công viên, hoa đang thời kỳ nở rộ, cỏ xanh mơn mởn. Hiếm có ngày nào thời tiết lại đẹp như vậy, đương nhiên không thể thiếu các em nhỏ ham thích vui đùa và các cụ già đi tập thể dục buổi sáng.

Vi Lam ngồi trên hàng ghế cạnh thảm cỏ, đầu hơi ngửa lên. Ánh nắng rực rỡ như được dát vàng hắt xuống đỉnh đầu, gần như có thể nghe thấy tiếng rơi xuống đất của vàng.

Đây chính là sự ấm áp và ánh nắng mà cô khát khao từ lâu.

Đột nhiên nhớ đến một bài hát có từ rất lâu rồi:

Lưng tựa vào nhau ngồi trên thảm nhà

Nghe nhạc nói cho nhau nghe về ước mơ

Anh mong em càng ngày càng dịu dàng

Em mong anh luôn giữ hình bóng em trong trái tim

Anh nói muốn tặng cho em một giấc mơ lãng mạn

Cảm ơn em đã đưa anh tìm được thiên đường

Cho dù phải mất cả cuộc đời mới hoàn thành được

Chỉ cần em nói là anh sẽ ghi nhớ không bao giờ quên

Em đã nghĩ đến giấc mơ lãng mạn nhất

Là mỗi ngày một già đi cùng với anh

Những nụ cười góp nhặt được trên đường

Giữ lại sau này ngồi trên ghế đu để nói chuyện với nhau

Em đã nghĩ đến giấc mơ lãng mạn nhất

Là mỗi ngày một già đi cùng với anh

Cho đến khi nào chúng ta già đến mức không thể đi đâu được nữa.

Anh vẫn coi em là báu vật trong lòng bàn tay anh.

Cô cũng rất mong có được điều lãng mạn hạnh phúc, nhẹ nhàng như vậy.

Tuy nhiên, người cùng già đi với cô đó, phải là người đàn ông đang ngồi bên cạnh này.

Thiên Lãng không nhìn cô, ánh mắt dõi theo những chiếc bóng đang chạy trên sân bóng cách đó không xa.

Những em học sinh cấp ba đang mướt mồ hôi đá bóng dưới ánh nắng, tuổi trẻ tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, chắc chắn sẽ khiến anh phải nhớ lại chuyện cũ của mình.

Thời gian quay trở lại 10 năm về trước, sôi nổi trên sân khấu, sôi nổi trong trường học, sôi nổi trong đôi mắt của bao cô gái.

Còn cô – một cô gái bình thường nhỏ bé, chỉ có thể đứng trong đám đông, như ngước nhìn một vị thần, ngắm anh từ xa.

Trong mắt người ngoài, ngay cả việc làm em gái của anh, đều cảm thấy là ân sủng mà ông trời ban tặng cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!