Nửa đêm, không gian vô cùng yên tĩnh.
Vi Lam nằm trên giường, tay cầm ống nghe.
Điện thoại di động hết pin rồi. Cô gọi cho Thẩm Hạo Thiên bằng máy điện thoại bàn trong phòng.
"Thẩm Hạo Thiên, thật là ngại quá, muộn thế này mà vẫn còn làm phiền anh".
"Với anh cần gì phải khách khí thế? Như thế không giống với con người của em đâu, Vi Lam ạ". Thẩm Hạo Thiên khẽ thở dài.
"Em đợi anh ấy ngủ rồi mới gọi điện thoại cho anh". Vi Lam ngần ngừ trong giây lát, "anh có biết người mà em gọi là anh ấy đó là ai không?"
Đầu bên kia cũng trầm ngâm trong giây lát.
"Không phải là Tần Thiên Lãng chứ?" Anh không thể nào tin, "có thật là anh ấy sống lại rồi ư?"
"Anh ấy không chết mà chỉ bị giấu đi thôi". Vi Lam cười, "không ngờ rằng linh cảm của em rất chuẩn!"
Thẩm Hạo Thiên cũng cười, nhẹ nhàng nói: "Vi Lam, em là cô bé phù thuỷ rất đáng yêu!"
Cô hơi giật thột trong lòng. Cảm nhận được rất rõ, Thẩm Hạo Thiên vẫn còn yêu cô.
"Thẩm Hạo Thiên… Em xin lỗi!"
Thẩm Hạo Thiên lại thở dài một tiếng: "Nếu ngày trước mà em chấp nhận tình cảm của anh thì bây giờ cả ba người đều đau khổ!"
Vi Lam gật đầu: "Chỉ có thể trách rằng kiếp này chúng ta không có duyên với nhau".
"Thế kiếp sau thì sao?" Giọng Thẩm Hạo Thiên rất bình thản, nhưng không có ý gì là đùa, "Vi Lam, em cho anh một lời hứa dành cho kiếp sau được không?"
Cô sững người, không biết phải trả lời thế nào.
"Nếu có kiếp sau, nhất định anh sẽ gặp được em sớm hơn Tần Thiên Lãng!"
Vi Lam vội chuyển sang chủ để khác.
"Mặc dù Thiên Lãng đã thoát khỏi cái chết nhưng lại để lại di chứng nghiêm trọng. Anh ấy bị mất trí nhớ sau tai nạn!"
"Mất trí nhớ sau tai nạn?" Thẩm Hạo Thiên nhắc lại.
"Đúng vậy". Cô nói, "chuyện gì anh ấy cũng nhớ được, nhưng lại quên mỗi em. Anh có biết có cách nào làm cho anh ấy phục hồi được trí nhớ hay không?"
"Anh không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này". Thẩm Hạo Thiên trầm ngâm một lát, "tuy nhiên, anh được tiếp xúc nhiều với bệnh nhân vì mất trí nhớ mà tìm đến để xin trợ giúp tâm lý. Muốn để cho bệnh nhân phục hồi được trí nhớ thì phải chuyện trò nhiều với họ, nói nhiều về những chuyện xảy ra trước kia".
"Cảm ơn anh, Thẩm Hạo Thiên". Vi Lam nói rất chân thành.
"Bị người mà mình yêu quên mình là điều rất đau khổ đúng không?" Thẩm Hạo Thiên hỏi với vẻ quan tâm.
"Hàng ngày được tiếp xúc với em, nhưng lại không nhớ ra em là ai. Em nghĩ, Thiên Lãng còn đau khổ hơn em".
Thẩm Hạo Thiên không tỏ ra đồng tình: "Anh rất ghen tị với Thiên Lãng, có lúc thực sự là muốn người bị mất trí là anh!"
"Thực ra, em rất là mâu thuẫn. Em không biết, sau khi phục hồi được trí nhớ, anh ấy có tha thứ cho em không. Bọn em liệu còn có thể tiếp tục yêu nhau nữa không?"
"Vi Lam, em đang chuộc tội phải không?" Thẩm Hạo Thiên rất nhạy cảm, "Tần Thiên Lãng bị mất trí nhớ là vì em, lương tâm không có phép em bỏ rơi anh ấy trong lúc này, chính vì thế em đã ở lại để chăm sóc anh ấy. Đợi sau khi trí nhớ của anh ấy được phục hồi, em coi như đã chuộc tội xong, cuối cùng là rời xa anh ấy. Có phải em nghĩ như vậy không?"
Trong lòng Vi Lam trào lên một nỗi buồn thoáng qua và cảm giác bất lực.
"Đến lúc đó em ở bên anh ấy hay sẽ ra đi. Điều này, không phải là em có thể quyết định được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!