Vi Lam một lòng muốn chữa khỏi vết thương ở chân của Thiên Lãng, để anh lại một lần nữa có thể đứng dậy bằng chính đôi chân của mình.
Cô cầm bệnh án của các chuyên gia khoa xương Bắc Kinh, bắt ép Thiên Lãng đến bệnh viện chụp X
-quang. Bác sĩ nói với cô rằng, khớp đầu gối chân phải của Thiên Lãng bị gãy, mặc dù các bác sĩ ở Bắc Kinh đã làm phẫu thuật cấy ghép cho anh, nhưng vì chỗ gãy không thể hoàn toàn khớp lại, ít nhất phải mất hai năm nữa anh mới có thể rời được xe lăn. Cũng có khả năng suốt đời phải chống gậy.
"Bác sĩ ạ, nhất định chú phải nghĩ cách!" Vi Lam không chịu từ bỏ hy vọng, "anh ấy vẫn còn trẻ như vậy, lẽ nào nửa sau cuộc đời lại phải làm thằng què hay sao?" Đối với một người cao ngạo như Thiên Lãng, thực sự là quá tàn nhẫn!
"Cháu phải tập luyện nhiều cho cậu ấy, phải tích cực thực hiện vật lý trị liệu, và còn một điều nữa là, phải chờ đợi kỳ tích xảy ra!"
"Cháu tin rằng chắc chắn thế gian sẽ có kỳ tích!"
Thiên Lãng thoát được khỏi lưỡi hái của tử thần, xuất hiện trước mặt cô, đây vốn đã là một kỳ tích rồi!
Thái độ của Vi Lam rất quả quyết, mỗi buổi chiều hoàng hôn, cô đều đưa Thiên Lãng đi dạo ở hoa viên, sau đó giúp anh tập luyện đứng dậy.
Cô đã mua một chiếc gậy, lúc đầu Thiên Lãng chống cự quyết liệt, nói: "Anh có phải là thằng què đâu, tại sao phải chống gậy?"
"Anh không thể suốt đời ngồi trên xe lăn được!" Vi Lam nói, "anh nên dựa vào sức của mình để đứng dậy!"
"Không phải em đã nói sẽ chăm sóc anh suốt đời đó sao? Lẽ nào em đã hối hận rồi ư?" Sắc mặt Thiên Lãng sầm xuống.
"Em không hối hận! Mãi mãi sẽ không hối hận!" Cô mím chặt môi, "nhưng em không muốn nhìn thấy một Thiên Lãng èo uột, hoàn toàn không có sức sống!"
"Ai đã khiến tôi phải ra nông nỗi này?" Cổ họng anh rít lên thành tiếng, kèm cả sự run rẩy, xuyên thấu vào phủ tạng của cô, xé nát trái tim cô, "chính cô! Hạ Vi Lam, chính cô đã khiến tôi biến thành một kẻ tàn tật sống dở chết dở!"
Vi Lam nhìn thấy gương mặt biến dạng vì đau khổ đó, cô nảy ra một suy nghĩ, muốn bất chấp tất cả xông đến, ôm chặt đầu anh, xoa dịu vết thương trong tâm lý và sinh lý của anh.
Tuy nhiên, cô bắt ép mình đứng nguyên một chỗ, lạnh lùng nói: "Em biết rồi, anh muốn dày vò em! Chỉ cần anh còn ngồi trên xe lăn một ngày, em sẽ không chịu tha thứ cho mình, phải chăm sóc anh một ngày, sau đó mãi mãi bị anh trói chặt! Tần Thiên Lãng, dùng thủ đoạn này để trả thù một cô gái, anh không cảm thấy mình rất bỉ ổi, cũng rất đáng thương hay sao?"
Thiên Lãng nhìn chằm chằm vào cô, hai mắt như hai ngọn lửa phẫn nỗ, rực cháy.
"Nói cho cùng, em vẫn không muốn ở lại bên cạnh anh đúng không?" Giọng anh lạc đi, run rẩy.
"Nếu chỉ vì chuộc tội mà em ở lại bên anh thì còn có ý nghĩa gì nữa?" Nói xong, Vi Lam liền quay đầu chạy đi.
Cô chạy một quãng rất xa, chạy ra khỏi khu biệt thự, mới dừng lại, toàn thân run rẩy, buộc phải há miệng để thở, mới khiến trái tim không bật ra khỏi lồng ngực.
Tha lỗi cho em, Thiên Lãng! Chỉ có nói như vậy, em mới có thể kích nộ được lòng kiêu ngạo tiềm ẩn trong con người anh. Em tin anh sẽ không dễ dàng cúi đầu trước số phận!
Khi Vi Lam quay về khu biệt thự, trời đã tối mịt.
Cả khu nhà tối đen như mực, không có ánh sáng.
Vi Lam tưởng rằng Thiên Lãng đã ngủ say, bèn bước về phía cửa, đột nhiên bị cái gì đó chặn lại, suýt ngã.
Cô bám vào tường đứng cho vững, mới nhìn thấy Thiên Lãng ngồi ở hành lang, trầm mặc nhìn màn đêm, mím chặt môi, toát lên vẻ cô đơn và hiu quạnh.
"Anh tưởng là em sẽ không quay lại nữa chứ!" Anh nói bằng giọng châm biếm, cằm căng như dây đàn.
Vi Lam thấy mũi cay cay.
Cô biết thực ra anh rất sợ cô rời xa anh, một đi không trở lại. Sau khi bị mất trí nhớ, Thiên Lãng yếu đuối hơn bao giờ hết, nhưng lại không chịu gạt bỏ sự kiêu ngạo và lòng tự trọng của mình.
"Em đã từng nói rồi, một ngày chân anh chưa khỏi, em sẽ không rời xa anh một ngày".
Cô đẩy anh vào cửa phòng ngủ, đang chuẩn bị quay ra, đột nhiên anh nói: "Em chăm sóc anh, chỉ đơn thuần là vì muốn chuộc tội ư?"
"Đương nhiên là không phải rồi". Cô dịu dàng nói, giọng chậm rãi, "là vì tình yêu, mới khiến em phải gác mọi công việc của công ty Vân Thiên lại, cam tâm tình nguyện chăm sóc anh. Tuy nhiên, chàng trai Tần Thiên Lãng mà em yêu là một người cứng rắn, kiêu ngạo, bất kể gặp trắc trở gì cũng không bao giờ chịu đầu hàng. Còn người đang ngồi trên chiếc xe đẩy này, khiến em cảm thấy xa lạ, hoàn toàn không giống với anh ấy".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!