Chương 32: (Vô Đề)

Hai tháng sau.

Trước mắt đều là ánh nắng, xen qua kẽ lá, hắt thẳng xuống dưới.

Đúng vào giờ buổi trưa.

Bầu trời màu xanh nhạt, nắng vàng hắt xuống mặt đất. Hai hàng cây phong bên vệ đường xanh mướt, tán lá lấp lánh những ánh vàng rực rỡ của ánh nắng mặt trời.

16 năm về trước, lần đầu tiên Vi Lam gặp Thiên Lãng, cũng là ngày có thời tiết trong xanh giống như hôm nay, nắng vàng rực rỡ như hôm nay.

Ngay cả ngày tháng cũng giống nhau, ngày 8 tháng 6.

Cô chọn đúng ngày này để đến thăm Thiên Lãng. Mặc dù biết từ lâu là anh ở thành phố N, một mình sống trong ngôi biệt thự ở ngoại ô.

Đó là ngôi biệt thự do công ty Vân Thiên xây, vì giá quá đắt, sau khi xây xong bán không được giá lắm. Hạ Vân Sinh liền giữ lại một ngôi biệt thự riêng biệt có ba tầng, sau khi đến Bắc Kinh chữa trị và trở về, Thiên Lãng liền ở hẳn trong ngôi biệt thự này. Tần Tang Ảnh thuê một người giúp việc lo chuyện ăn ở ngủ nghỉ cho anh, hàng tuần vào ngày nghỉ cuối tuần, bà và Thụy Dương đều đến thăm anh.

Thiên Lãng không chết, cả nhà đều biết, chỉ giấu mỗi Vi Lam.

Vì chuyện này mà Vi Lam đã trách ba, nhưng ông nói: "Con bé này, cố chấp, nganh ngạnh, việc gì cũng làm theo ý mình, phải chịu sự trừng phạt mới trưởng thành được!"

Tần Tang Ảnh thì nói: "Vì con mà con trai mẹ phải chịu bao nhiêu nỗi khổ, suýt nữa thì mất mạng, phải đòi lại cái gì cho nó mẹ mới cam lòng!"

Và thế là, Vi Lam đã cảm thấy yên lòng.

Ít nhất là Thiên Lãng vẫn còn sống, chỉ cần anh vẫn còn sống, bất cứ chuyện gì cô đều có thể chấp nhận, chỉ cần anh vẫn đang sống sờ sờ! Kể cả anh hoàn toàn không nhớ cô nữa, mãi mãi không thể tìm lại được quá khứ của hai người, cô cũng thỏa nguyện lắm rồi.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn lên trời, nước mắt tự nhiên nhỏ xuống.

Thiên Lãng, em đã đến rồi đây!

Vi Lam dừng xe lại, đẩy cửa ra, bước vào khu biệt thự sang trọng này.

Do nằm ở ngoại ô, không khí ở đây rất trong lành, cây cối tốt tươi, có mùi thơm của hoa rất đặc biệt len lỏi xung quanh.

Con người ở đây người nào cũng vui vẻ phấn khỏi, dường như ai cũng mỉm cười trên môi.

Vi Lam men theo con đường nhỏ rải đá sỏi, tìm đến biển số nhà của ngôi biệt thự.

Đột nhiên cô dừng chân lại, bởi cô đã nhìn thấy ngay Thiên Lãng.

Anh đang ngồi trong hoa viên bên ngoài ngôi biệt thự, đầu tựa lên tay vịn của xe lăn. Giàn nho trên đỉnh đầu cành lá tốt tươi, xanh mướt. Gió vừa thổi, cả giàn lá liền đung đưa, ánh nắng nhảy múa lấp loáng trên lưng anh, tựa như một bức tranh.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trái tim Vi Lam đột nhiên như bị móc mất, thực sự cảm thấy mông lung.

Thiên Lãng để tóc ngắn, mặc một chiếc áo phông trắng và chiếc quần dài màu đen đơn giản, vẻ mặt bình thản, điềm nhiên.

Đây là chàng hoàng tử đang ngủ say, bất kỳ ai đều không nỡ quấy rối anh.

Vi Lam nhẹ nhàng bước vào hoa viên, dường như đang ở trong mộng cảnh. Đứng trước mặt anh, tần ngần hồi lâu, không dám chớp mắt, chỉ sợ không cẩn thận, tất cả đều tan tành mây khói.

Anh vẫn đẹp trai như vậy, mặt mũi không hề biến dạng, thậm chí không có vết sẹo. Gương mặt lúc thì lạnh lùng, lúc thì cuồng si đó, vẫn rất toàn vẹn như bức tượng.

Bất giác cô đưa tay ra, vuốt lên vầng trán nhẵn nhụi của anh, sống mũi cao, cái miệng thích cãi nhau với cô… Đột nhiên, cặp lông mi dài của anh khẽ động đậy.

Vi Lam giật mình vội rụt tay lại, định trốn đi, nhưng người lại biến thành một bức tượng, không thể nhúc nhích.

Thiên Lãng hơi sững người, đôi mắt sâu thẳm đó nhìn chằm chằm vào cô.

Vi Lam chơi vơi trong đôi mắt màu hạt dẻ đó. Cô biết, bề ngoài nhìn anh lạnh như băng, nhưng bên trong lại ẩn chứa tình cảm sâu nặng có thể dìm chết người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!