Chương 29: (Vô Đề)

Vi Lam ngồi trong phòng làm việc ở công ty, nhìn vào bức tường phía đối diện.

Sau khi tiếp quản công ty Thiên Lam, cô vẫn dùng phòng làm việc trước đây của Thiên Lãng, ngay cả bàn làm việc, máy tính, tủ công văn, bồn cảnh đều không thay đổi vị trí. Tất cả giống như khi Thiên Lãng còn đang sống.

Mỗi lần bước vào căn phòng này, vết sẹo hình trái tim trước ngực, đều khẽ nhói lên, dường như có người dùng kim để đâm. Cô không ghét bỏ cảm giác đó, mà lại cảm thấy đang được tận hưởng.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, cô ngồi thẳng người lại, hắng giọng nói: "Mời vào!"

Là cô thư ký Lý, một cô gái 25 tuổi đang còn độc thân, ít nói nhưng rất tháo vát.

"Tổng Giám đốc chị ký giúp em những công văn này!"

Vi Lam giở ra xem, ký tên xong liền đưa lại cho thư ký Lý. Lý đang chuẩn bị quay ra thì Vi Lam gọi cô lại: "Đợi một lát! Chị còn có một câu hỏi".

Lý dừng chân lại, lặng lẽ nhìn cô.

"Bức tường này trước đây có treo một bức tranh, đúng không?"

Vi Lam chỉ vào bức tường trắng phía đối diện.

Dường như cô thư ký Lý ngần ngừ một lát, sau đó gật đầu: "Đúng vậy Tổng Giám đốc ạ. Hai năm trước khi em về công ty, bức tranh đó được treo ở đây, sau đó không biết vì lý do gì mà Tổng Giám đốc Tần đã lấy nó xuống".

"Bức tranh ấy vẽ gì vậy?"

"À…" Đôi mắt cô Lý nhìn vào Vi Lam, "trên bức tranh là một cô gái nhìn như học sinh cấp ba, mặc áo trắng váy xanh, buộc tóc đằng sau, ánh mắt cô bé… rất đặc biệt".

Cô bé đó chính là Tổng Giám đốc Hạ Vi Lam trước mặt. Ngày đầu tiên Vi Lam về công ty, thư ký Lý đã nhận ra ngay. Bởi khuôn mặt đó, các nét thanh tú đó, đặc biệt là ánh mắt, vô cùng giống.

Vi Lam khẽ hỏi: "Ánh mắt như thế nào?"

"Cô gái trong bức tranh đó chưa đầy 20 tuổi, nhưng ánh mắt dường như chất chứa những năm tháng dài đằng đẵng, trông rất cô đơn".

"Em có biết bức tranh đó hiện giờ đặt ở đâu không?"

Thư ký Lý ngơ ngác lắc đầu.

Khi Tần Thiên Lãng lấy bức tranh đó xuống, bức tường nhìn trở nên trống trải, nhưng cô lại cảm thấy yên lòng.

Cô ghen tị với ánh mắt cháy bỏng của Tần Thiên Lãng khi nhìn bức tranh, trong lòng hơi phiền muộn: cùng là con gái, cùng đang ở trong độ tuổi đẹp, tại sao bên cạnh mình, không có người đàn ông như vậy?"

"Em chỉ nhớ, tên của bức tranh đó là Tháng 6 trời xanh lam".

Một công văn mà Thiên Lãng ký từ một năm về trước, Vi Lam lục tủ tìm mãi mà không thấy. Cô thư ký Lý như sực nhớ ra điều gì: "Tổng giám đốc Tần có thói quen scan bản gốc của công văn rồi lưu trong máy tính".

"Chị đã mở máy tính của anh ấy, không tìm thấy công văn này".

"Tổng Giám đốc Tần thích lưu trong laptop cá nhân của anh ấy, mang theo rất tiện".

Laptop? Có lẽ là để trong phòng ngủ của anh.

Căn hộ ở hoa viên Hải Cảnh, Vi Lam không nỡ trả, mặc dù tiền thuê đắt. Chùm chìa khoá đó, cô cũng vẫn đang giữ.

Và thế là, trong buổi chiều hoàng hôn này, Vi Lam đã đẩy cánh cửa phòng khoá chặt của Thiên Lãng ra.

Là căn phòng mà cô vô cùng quen thuộc: một chiếc giường rộng với hoa hồng tím, một bộ rèm cửa màu xanh nhạt, điểm khác biệt duy nhất là, trên tường có treo một bức tranh.

Nó giống như một mũi tên sắc nhọn bay đến, đâm trúng vào trái tim Vi Lam.

Trong tranh là một cô bé 17, 18 tuổi, đứng trước cửa sổ, tóc buộc đằng sau, nhìn thế giới bằng ánh mắt ngơ ngác, trong đôi mắt đó, có một cái gì đó sâu thẳm, quen thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!