Đêm nay, Vi Lam vô cùng mệt mổi, về đến căn phòng mình thuê, lập tức bước vào giấc ngủ.
Một năm nay, lần đầu tiên cô được ngủ một giấc ngon.
Đến khi cô tỉnh dậy, đã là 2 giờ chiều. Giấc ngủ này cô đã ngủ 14 tiếng đồng hồ.
Điều này phải cảm ơn Thẩm Hạo Thiên, anh đã chữa được bệnh mất ngủ cho cô.
Thẩm Hạo Thiên ở đầu bên kia điện thoại khẽ cười: "Anh chỉ có thể chữa khỏi nhưng không chữa được nước mắt và vết thương trong lòng em".
Trên thế gian này, chỉ có một người có thể chữa được cho nước mắt của cô. Chỉ tiếc rằng, anh đã không còn nữa.
"Hôm qua là sinh nhật của em, anh nên tặng bù cho em cái gì đó. Em thích cái gì?"
Vi Lam nghĩ một lát, nói: "bản nhạc violon Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài của Du Lệ Nã!"
"Bản nhạc Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài của Du Lệ Nã?" Thẩm Hạo Thiên mỉm cười, "e rằng không còn bán ở ngoài nữa".
"Chính vì khó kiếm nên em mới muốn có". Vi Lam nói "Du Lệ Nã là nhạc sĩ biểu diễn quyền uy nhất bản nhạc violon Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, năm 1959, trong buổi biểu diễn đầu tiên cô đã độc tấu và gặt hái được thành công vang dội, khi đó cô ấy mới chỉ 18 tuổi. Mấy chục năm nay cô đã biểu diễn vô số lần bản Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, giai điệu du dương, tình cảm dạt dào, mỗi âm tiết đều là những tình cảm tha thiết nhất".
"Không ngờ em lại nghiên cứu sâu về âm nhạc như vậy".
"Em chỉ thích bản Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài".
"Vậy thì, ai là chàng Lương Sơn Bá của em?" Giọng Thẩm Hạo Thiên trầm lắng.
"Chàng Lương Sơn Bá của em", cô nghiến răng, lắc đầu thở dài, "anh ấy đã biến thành bươm bướm bay mất rồi".
Không thể ngờ được rằng, Thẩm Hạo Thiên đã tìm khắp các cửa hàng băng đĩa, cuối cùng đã mua được một đĩa hòa tấu violon Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài của Du Lệ Nã, đêm khuya mang đến ngay cho cô.
Đĩa này do công ty đĩa hát nổi tiếng thế giới BMG ghi, đơn vị chịu trách nhiệm hợp tấu là đoàn nhạc thổi và dây của Hội âm nhạc phát thanh Anh, nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc là Lê Kiên – con trai của Du Lệ Nã. Đĩa được ghi rất chuẩn, âm thanh trong sáng, rõ nét.
Vi Lam như vớ được vàng, nâng chiếc đĩa hát khó kiếm mà mình thích nhất này, nói một cách luyến tiếc: "chỉ tiếc là, nhà em không có đầu đĩa".
"Chi bằng đến nhà anh nghe, nhà anh có một đầu đĩa hát".
Vi Lam ngần ngừ hồi lâu, cuối cùng vẫn lựa lời từ chối: "Lần sau vậy, hôm nay muộn quá rồi".
"Sợ gì? Anh có xe, sau đó sẽ đưa em về".
Cô vẫn lắc đầu: "Không phải em sợ cái này…"
"Anh biết em sợ gì!" Ánh mắt Thẩm Hạo Thiên sâu thẳm, "sợ anh sẽ yêu em hoặc em sẽ yêu anh?"
"Kiếp này, em sẽ không yêu bất kỳ ai nữa". Cô nói một cách quả quyết.
"Lẽ nào em muốn được chôn cùng với chàng Lương Sơn Bá của em ư?" Cuối cùng anh đã bột phát sau bao ngày kìm chế, "Vi Lam, tội gì em phải như vậy? Tần Thiên Lãng đã mất lâu rồi!"
Người thực sự bàng hoàng chính là Vi Lam.
Cô như bật dậy khỏi ghế sofa, va vào góc tràng kỷ. Thẩm Hạo Thiên phản ứng rất nhanh, lập tức đưa tay kéo cánh tay cô, để cô đứng được vững.
"Hóa ra, anh đã biết hết tất cả!" Cô thở hổn hển nhìn anh.
"Đúng vậy", anh buông tay cô ra, hít một hơi thật sâu, "bác sĩ tâm lý buộc phải tìm hiểu kỹ càng thân thế, sự từng trải và bối cảnh của bệnh nhân. Anh đã tìm hiểu được vụ tai nạn đó, cũng biết bạn trai của em chết vì cứu em. Hơn một năm nay em đều phải sống trong nỗi ăn năn và tự trách!"
"Không chỉ là nỗi ăn năn và tự trách!" Vi Lam không kìm chế được và đã khóc, quay mặt đi, lưng quay về phía anh. Cô cắn nghiến ngón tay trỏ, cố gắng nuốt nước mắt vào trong, "mất anh ấy, em đã mất cả thế giới!"
"Tại sao khi anh ấy còn sống, em không trân trọng?" Thẩm Hạo Thiên hơi cau mày, "hiện giờ anh ấy đã chết rồi, em hối hận thế nào cũng chẳng giải quyết được gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!