Chương 22: (Vô Đề)

10 giờ sáng, ánh nắng hắt qua cửa kính vào thẳng phòng.

Gió thổi phất phơ tua rua của rèm cửa, tạo ra nhịp sóng rất đẹp.

Vi Lam cảm thấy nắng rất chói mắt. Cô nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, phát hiện thấy mình đang ngủ trong căn hộ của Thiên Lãng, trên chiếc giường rộng có hoa hồng tím đó.

Còn đang ngơ ngác, chưa nghĩ ra được tại sao mình lại ở đây. Mang máng nhớ rằng, tối qua hẹn gặp Phương Mộ Tình ở quán bar "Firebird Heaven". Hai người chia tay trong sự hậm hực. Cô một mình ở lại uống rượu. Sau đó, dường như là nằm mơ, mơ thấy đêm hôm Sở Hàm rời xa cô từ ba năm trước đó. Cô đau lòng vô cùng, khóc một trận rất đã.

Mặc dù là một giấc mơ, nhưng cảm giác khóc lại chân thực như vậy.

Tỉnh dậy, cảm giác ức chế dồn nén trong lòng dường như đã vơi bớt, chỉ có điều nỗi đau vẫn còn ở đó.

Cô mặc quần áo vào, đứng dậy ra phòng ăn.

Thiên Lãng đi làm rồi. Như thường lệ trên bàn vẫn đặt một cốc sữa, mấy miếng bánh mỳ phết bơ đã nướng sẵn.

Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng Vi Lam. Trong cuộc đời 27 tuổi, e rằng chỉ có Thiên Lãng mới chu đáo, chăm sóc cô như vậy. Anh còn nhớ cô thích ăn bánh mỳ phết bơ, cũng biết cô không thích ăn sáng, chính vì thế dùng phương thức không lời này, để cô biết được cách chăm sóc sức khoẻ cho mình.

Gọi điện thoại đến cơ quan, mới biết Thiên Lãng đã xin nghỉ hộ cô.

Cả ngày hôm đó, Vi Lam không ra khỏi căn hộ của anh.

Tối đến, Thiên Lãng đã về. Vi Lam đã nấu một bữa tối rất thịnh soạn, mỉm cười với anh: "Mau lại thử tay nghề của em đi, xem có tiến bộ hơn lần trước hay không?"

Thiên Lãng ngồi xuống bàn ăn, cà xào thịt, đầu cá xào ớt, rau xào, măng tây chua cay, đều là những món anh thích ăn nhất.

Anh nhìn cô một cái, nói: "Hiếm có, không ngờ em vẫn còn nhớ khẩu vị của anh!"

Tiếp đó là im lặng ăn cơm.

Vi Lam vẫn lén theo dõi nét mặt của Thiên Lãng, cuối cùng, cô không kìm được nữa bèn lấy hết can đảm nói: "Tối qua em say quá, chắc chắn gây không ít phiền hà cho anh…"

Anh tiếp lời cô: "Đúng là em say bí tỉ, không những nôn hết ra quần áo anh, mà còn nói năng lảm nhảm, vừa khóc vừa la!"

"Tửu lượng của em tệ vậy à?" Vi Lam trợn tròn mắt: "Lạ nhỉ, từ trước đến giờ em uống chẳng bao giờ say, không biết tối qua làm sao lại như vậy!"

"Có lẽ là do rượu không làm người say mà người tự say!" Thiên Lãng nói, nhìn cô một cách đầy ẩn ý, "Vi Lam, em còn nhớ tối qua em nói gì không?"

Trước ánh mắt sắc bén của anh, Vi Lam cảm thấy mồ hôi trên mặt thi nhau chui ra.

"Em không nhớ gì nữa. Những điều nói trong lúc say, làm sao có thể coi là thật được? "

"Chưa chắc. Có lúc rượu sẽ khiến người ta nói ra những chuyện chôn sâu trong tận đáy lòng. Em không nghe người ta nói, rượu vào nói lời thật hay sao?"

Vi Lam ngần ngừ, không dám trả lời.

Điều cô nhớ nhất sau khi say rượu, là trong mơ cô khóc cầu xin Sở Hàm đừng đi. Có lẽ không phải là nói mơ, mà là cô gọi tên anh thật!

Câu hỏi tiếp theo của Thiên Lãng đã chứng minh được lời dự đoán của cô: "Vi Lam, chủ nhật… Em có đi tham gia tiệc đính hôn không?"

"Đương nhiên là em phải đi rồi". Cô nói rất quả quyết.

Anh nhìn cô chăm chú, giọng nặng trịch: "Anh nghĩ, trong bữa tiệc đó chắc chắn có người em muốn gặp đúng không?"

Vi Lam vội đưa mắt nhìn xuống, tránh vẻ thăm dò và giễu cợt trong mắt anh.

Thật đúng là tự mình hại mình! Cô quyết định trước khi đi ngủ không nói gì nữa.

Để đền bù, tối hôm đó Vi Lam đã chủ động gợi ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!