Chương 19: (Vô Đề)

Mặc dù ở bên Thiên Lãng, nhưng Vi Lam không quay về căn hộ của anh để ở.

Thiên Lãng thường ngủ đêm ở chỗ cô, sáng hôm sau, nấu xong ăn sáng đợi Vi Lam tỉnh dậy ăn.

Cô đánh răng, rửa mặt xong liền ra khỏi nhà tắm. Anh phết bơ lên bánh mỳ, đưa cho cô nói: "Chuyển về hoa viên Hải Cảng ở cùng anh đi, anh đỡ phải đi lại nhiều".

Vi Lam cười cười nói: "Chi bằng anh chuyển đến đây".

Anh nhìn quanh một lượt căn phòng nhỏ cô thuê này, nói: "ở quen phòng rộng rồi, bây giờ ở phòng nhỏ không chịu được".

"Nếu anh yêu em thật thì anh phải học được cách thoả hiệp". Cô đùa.

"Tại sao không phải là em thoả hiệp?" Anh cũng như đang đùa , "lẽ nào em không yêu anh hay sao?"

Miếng bánh mỳ kẹp bơ của Vi Lam dừng lơ lửng trong không khí, cô nhìn anh, không nói gì nữa.

Cuộc thảo luận đã kết thúc, cô vẫn sống ở căn phòng cô thuê, còn anh vẫn ngủ qua đêm tại chỗ cô thuê.

Còn về chuyện trên giường, Thiên Lãng rất tuyệt vời.

Vi Lam không phải là cô gái còn trinh, nhưng trong chuyện làm tình, cô cũng chỉ hiểu lơ mơ. Mặc dù sống chung với Sở Hàm hơn một năm, nhưng trong chuyện này cô không mấy vui vẻ. Thường là lúc Sở Hàm lên đỉnh, cô liền bắt đầu nghĩ sang chuyện khác, cứ cảm giác rằng mình là kẻ thế chỗ Phương Mộ Tình.

Còn Thiên Lãng lại khiến cô cảm nhận được sự sung sướng đến tột độ, tiêu hồn lạc phách. Sự phối hợp ăn ý của cơ thể, dường như họ là người tình của nhau mấy kiếp rồi.

Anh có thể kích thích dục vọng của cô, khiến cô cảm thấy khát khao và nhiệt tình.

Vi Lam hỏi Thiên Lãng: "Ở Australia chắc chắn sống rất thoáng. Anh lên giường với bao nhiêu cô gái rồi?"

Anh không trả lời, chỉ cười: "Hiện giờ em chỉ cần hưởng thụ". Sau đó liền ôm lấy cô đè xuống dưới.

Sau khi tàn cuộc, Vi Lam nằm đè lên người Thiên Lãng, vuốt ve bộ ngực cường tráng của anh nói: "Từ nhỏ em đã thích đàn ông có vai rộng, mỗi lần nhìn thấy bờ vai rộng, lại muốn được ôm. Em cảm thấy nằm trong lòng người đàn ông như thế, chắc chắn sẽ rất ấm áp, rất an toàn".

Anh im lặng một lát, cầm tay cô lên, đặt trước ngực mình: "Anh rất thích con gái có bộ ngực đầy đặn, chỉ tiếc là…"

Ánh mắt cố tình liếc xuống bộ ngực phẳng của cô, giọng có phần tiếc nuối.

Vi Lam hậm hực đẩy tay anh ra, lật ngửa người ra.

"Tức rồi à?" Thiên Lãng vỗ vỗ má cô, thong thả ngồi dậy, lê dép vào nhà tắm.

Vi Lam nhìn lên trần nhà, thẫn thờ một hồi lâu.

Cô biết người mình gầy guộc, nhan sắc cũng bình thường, còn Thiên Lãng lại tuyệt vời như vậy, tài mạo song toàn. Một người hoàn mỹ như vậy, làm sao có thể yêu cô thật lòng? Cô không tin mình lại có số sướng như vậy!

Đang thẫn thờ nhìn lên trần nhà, điện thoại liền đổ chuông – là bài hát Sau này mà cô thích nhất.

Người gọi lại là Hứa Thiếu Hàm.

"Vi Lam, anh đây, Hứa Thiếu Hàm". Anh ở đầu bên kia điện thoại rụt rè nói.

"Em biết là anh". Điện thoại của cô hiển thị tên anh, "muộn thế này anh gọi đến có việc gì không?"

"Anh đã nghĩ kỹ rồi, thế gian này không có người nào là hoàn mỹ cả, anh không nên quá khắt khe với em, càng không nên tự lừa dối mình. Chúng ta… chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu được không?"

Gọi cú điện thoại này, Hứa Thiếu Hàm đã hạ quyết tâm rất lớn, cố gắng thuyết phục mình: Quá khứ của Vi Lam không có nghĩa lý gì đối với anh. Người mà anh biết, anh thích, đều là cô ở thời hiện tại.

Điện thoại hồi lâu không có tiếng nào.

Sau đó, anh nghe thấy tiếng một người đàn ông vọng lại: "Vi Lam, khăn mặt của anh ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!