Lẽ nào, điều ước năm 12 tuổi đã trở thành sự thật rồi hay sao?
Vậy thì, điều ước thứ ba của cô cũng sẽ trở thành hiện thực ư?
Không, điều tốt sẽ thành hiện thực, điều xấu không thành hiện thực, điều tốt sẽ thành hiện thực, điều xấu không thành hiện thực… Thiên Lãng yêu cô, rốt cục là tốt hay xấu?
Vi Lam không dám nghĩ tiếp nữa, cô ép mình phải nhắm mắt và đi vào giấc ngủ.
Trời đã sáng rồi.
Ánh nắng tỏa đầy trên kính cửa sổ.
Lại là một ngày nắng. Nhưng Vi Lam lại cảm thấy đầu nặng trịch, tứ chi uể oải.
Đêm qua không đóng cửa sổ, gió thổi vào cả đêm, cô ý thức được rằng mình đã bị ốm.
Gắng gượng đi làm, không hề có tinh thần.
Điện thoại đổ chuông. Của Hứa Thiếu Hàm gọi đến.
"Vi Lam, tối đi đâu ăn hả em?"
"Đâu cũng được…" Chưa nói dứt lời, cô liền hắt xì hơi hai cái, giọng khản đặc.
"Em sao vậy?" Hứa Thiếu Hàm hỏi với vẻ lo lắng.
"Không sao cả, hình như là cảm anh ạ".
Nửa tiếng sau, Hứa Thiếu Hàm xuất hiện trong phòng làm việc của cô, trong tay cầm rất nhiều thuốc kháng sinh, thuốc cảm.
"Êu ơi, đúng là có bạn trai làm bác sĩ có khác, vừa dịu dàng lại vừa quan tâm". Linh ghen tị đỏ cả mắt, "Vi Lam, làm sao bây giờ? Tớ hối hận rồi!"
"Em hối hận cũng chẳng làm được gì, kiếp này anh chỉ yêu một mình Vi Lam mà thôi". Hứa Thiếu Hàm nói, ánh mắt nhìn Vi Lam một cách da diết.
Nhưng cô lại cúi đầu không nhìn anh. Vì muốn giấu đi khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngượng.
Tối hôm qua, lúc Hứa Thiếu Hàm nói yêu cô, trong lòng Vi Lam vui mừng biết bao! Hoàn toàn không giống với vẻ chua xót và lạnh lùng như khi đối mặt với Thiên Lãng.
Ôi, Thiên Lãng, Thiên Lãng.
Có lẽ đã từng bị thương một lần, Vi Lam không còn bầu nhiệt huyết và dũng khí bất chấp tất cả như trước nữa.
Mặc dù là bạn gái của Hứa Thiếu Hàm, nhưng cô và anh vẫn giữ một khoảng cách rất xa, cùng lắm là cầm tay, ăn cơm.
Đêm hôm đó Hứa Thiếu Hàm phải trực. Đến khi nghỉ đã là 6 giờ sáng rồi.
Anh chạy đến chỗ ở của Vi Lam, bấm chuông.
Vi Lam rụi đôi mắt còn đang mơ màng ra mở cửa, Hứa Thiếu Hàm đã mua đồ ăn sáng và đem đến cho cô.
"Anh biết em thích ngủ nướng, thường xuyên bỏ bữa sáng, lâu ngày không tốt cho sức khoẻ".
Trong lòng không phải không cảm động, nhưng tự nhiên lại nhớ đến Thiên Lãng.
Hơn một tháng rồi không gặp anh. Không biết hiện giờ anh sống có ổn không.
Kể từ tối hôm đó, Thiên Lãng không liên lạc với cô nữa. Hoặc giả, cô gái tên là "Mạt Mạt" đó đã trở thành bạn gái đích thực của anh.
Con gái cán bộ cấp cao, rực rỡ như hoa hồng, ánh mắt nhìn anh lại đầy vẻ ngưỡng mộ, thế gian có người đàn ông nào không động lòng? Đặc biệt là trong lúc thất tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!