Chương 15: (Vô Đề)

Tối hôm nay, Vi Lam lên giường rất sớm, và ngủ cũng rất ngon.

Tiếng động lúc Thiên Lãng quay về, đã làm cô tỉnh giấc.

Cách cửa phòng, cô nghe thấy anh mở tủ lạnh hết lần này đến lần khác, tiếng vỏ bia lon va vào nhau tang tang.

Mãi mới yên tĩnh được một lát, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

"Hạ Vi Lam, anh biết em chưa ngủ. Mau mở cửa ra!"

"Anh đã quên ba điều luật rồi sao? 10 giờ qua từ lâu rồi, phòng ngủ của em không tiếp khách".

"Mặc xác ba điều luật đó!" Giọng anh xen chút đe dọa, "nếu em không mở, anh sẽ phá cửa!"

Đêm hôm khuya khoắt, cứ cãi nhau thế này, chắc chắn sẽ làm kinh động hàng xóm.

Vi Lam xuống giường mở cửa, mùi rượu nồng nặc sực lên mũi. Người đàn ông trước mặt dáng vẻ nhếch nhác, quần áo cũng không chỉnh tề, sạch sẽ như bình thường. Vạt trước của chiếc áo com lê màu xanh xám để hở, calavat trên cổ cũng đã bị bỏ xuống.

Cô khẽ nạt: "Tần Thiên Lãng, anh say rồi gây sự à?"

"Nói cho anh biết, anh chàng vừa nãy ở quán bar là anh chàng nào?"

Vi Lam đã bình tĩnh trở lại, khẽ nói:

"Anh ấy tên là Hứa Thiếu Hàm, là bạn trai mới của em, em cũng muốn tìm một cơ hội giới thiệu hai người, tối hôm nay đúng lúc…"

"Bạn trai?" Thiên Lãng ngắt lời cô, khuôn mặt như bị biến dạng, đằng đằng sát khí chất vấn, "anh mệt muốn chết vì công ty Vân Thiên, còn em thì đi kiếm bạn trai ở ngoài?"

Không nhịn được nữa, Vi Lam cũng quát lên: "Em có bạn trai cũng cần anh phải quan tâm ư? Không phải anh cũng có bạn gái rồi đó sao?"

"Ai nói Mạt Mạt là bạn gái của anh?" Thiên Lãng gầm lên, hơi men khiến anh như phát cuồng, "cô bé đó là con gái của giám đốc sở kiến trúc, vì muốn giành được lô đất đó, anh mới đi cùng cô ấy…"

Cô hất mạnh mái tóc dài, cười khẩy:

"Tần Thiên Lãng, thật không thể ngờ! Vì lợi ích kinh tế mà anh bất chấp tất cả, còn bán đứng cả nhan sắc của mình?"

"Đúng! Tôi đang bán đứng nhan sắc của mình, còn cô thì sao?" Anh nói với vẻ run rẩy, giễu cợt: "ngay cả cái vốn để bán đứng cô cũng không có!"

Vi Lam sững sờ.

Cô cảm thấy như bị người ta tát bốp một cái. Không những đau, mà còn như bị sỉ nhục.

Đã biết anh ta khinh thường mình từ lâu. Bao nhiêu năm nay, không hề có gì thay đổi!

Im lặng một hồi lâu, cả căn phòng vô cùng căng thẳng.

Hai người nhìn nhau. Sợi gân xanh trên đầu Tần Thiên Lãng giật liên hồi, mắt như tóe lửa.

Tại sao lại ở đây? Để mình phải rơi vào cảnh ngộ mất mặt này?

Vi Lam không thể ở thêm một phút nào nữa! Cô lao thẳng vào anh, quay về phòng.

Cô ném chiếc va li nhỏ lên giường, nhét mấy chiếc quần áo vào trong đó.

Lúc này, Thiên Lãng đã tỉnh rượu. Anh bước vào theo cô, hỏi với vẻ kinh ngạc: "Em… Em định làm gì vậy?"

"Tay em đã khỏi rồi, không cần phải có người chăm sóc nữa". Cô giương mày lên nhìn anh, lạnh lùng nói, "hơn nữa, hôm nay anh đã vi phạm hai trong số ba điều luật".

Thiên Lãng lắc đầu, không hiểu tại sao sự việc lại ra nông nỗi này. Anh bước lên trước một bước, ấn chặt tay Vi Lam, "Vi Lam, em đừng đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!