Không mất nhiều thời gian Vi Lam đã biết, Thiên Lãng rầu rĩ vì chuyện gì.
Một bản báo cáo của công ty Vân Thiên lại bị trả về.
Đối với một công ty bất động sản, đây không phải là chuyện gì hi hữu. Ngắm được một khoảnh đất, quan hệ với nhiều cơ quan chủ quản cấp trên, nộp rất nhiều đơn, nói rách cả mép, chạy rời cả chân cuối cùng những chuyện vứt đó bỏ mặc nhiều vô kể.
Tuy nhiên, khoảnh đất này lại khác, dùng lời nói của người trong nghề là phong thuỷ tốt, vị trí đẹp, chiếm mọi ưu thế, nếu xin được, ắt sẽ là bước chuyển biến lớn đối với sự phát triển của công ty Vân Thiên.
Chính vì lẽ đó, rất nhiều công ty đều ngắm mảnh đất này, chỉ có thể mạnh ai người nấy chạy.
Vi Lam không hiểu và không có hứng thú với những chuyện trên thương trường.
Ban ngày Thiên Lãng bận rộn với việc làm thêm, buổi tối còn phải chiêu đãi các quan chức địa phương, thường gần sáng mới về.
Để không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Vi Lam, anh luôn cố gắng làm mọi việc thật nhẹ nhàng. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, Vi Lam chỉ có thể dựa vào ánh sáng lọt qua khe cửa phòng ngủ, mới có thể phán đoán anh đã về rồi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã không thấy bóng dáng Thiên Lãng đâu. Trên bàn có đặt một cốc sữa vẫn còn bốc khói và đồ ăn sáng, còn có một tờ giấy viết: "Đừng quên hôm nay đi thay thuốc!"
Cô ngoạm miếng bánh mỳ một cách ngon lành, nhìn nét chữ quen thuộc trên trang giấy, một cảm giác buồn bã nhưng ngọt ngào từ từ dâng lên.
Mặc dù mấy ngày không chạm mặt Thiên Lãng rồi, nhưng vẫn được anh chăm sóc và chiều chuộng chu đáo.
Sự quan tâm không lời này của đàn ông dễ khiến người ta cảm động nhất. Làm bạn gái của anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Rất tiếc là, anh chỉ là người "anh trai" trên danh nghĩa của cô.
Buổi trưa, Vi Lam một mình đến bệnh viện.
Đi qua hành lang dài yên tĩnh, cô cảm thấy mình như đang bước đi trong cơn ác mộng.
Căn phòng u ám, máy móc lạnh lẽo, bác sĩ với vẻ mặt vô cảm, các chai dính đầy máu tươi… Cô dừng lại, bám vào tường, bắt đầu oẹ khan.
"Em không sao chứ?"
Một giọng đàn ông dễ nghe vang lên.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt với các nét đều thanh tú, mái tóc rất ngắn và đôi mắt có đuôi dài.
Dưới ánh nắng, chiếc áo blu trắng của anh có phần chói mắt.
Vi Lam lắc đầu, đứng thẳng người, tiếp tục bước đi.
"Chúng ta đã từng gặp nhau, em quên rồi sao? Anh là Hứa Thiều Hàm". Anh đuổi theo, đi song song với cô.
Ngay từ đầu cô đã nhận ra anh là ai, chỉ có điều không ngờ lại gặp anh ở đây.
"Anh là bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện này". Ánh mắt Hứa Thiều Hàm cười cười nhìn cô, "em đến khám bệnh à".
"Tay em bị đau, em đến thay thuốc".
Theo phép lịch sự, Vi Lam nở một nụ cười.
"Đúng hôm anh trực ban, hay là anh thay giúp em nhé".
"Việc này bình thường là do y tá làm, làm gì phải đến lượt vị bác sĩ trưởng khoa như anh?" Cô nhìn thấy chiếc thẻ công tác đeo trước ngực anh có ghi "bác sĩ trưởng khoa ngoại".
Bác sĩ trưởng khoa trẻ như vậy, đúng là "thanh niên tài năng".
Anh kinh ngạc trước sự nhạy bén và lưu tâm của cô: "Anh thường thay thuốc cho bệnh nhân, rất chuyên nghiệp, em không phải lo đâu".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!