Chương 12: (Vô Đề)

Sống với Thiên Lãng trong cùng một mái nhà cũng không phải là chuyện khó lắm.

Dù gì thì hai người cũng đã biết nhau hơn mười năm.

Tuy nhiên, Vi Lam vẫn có cảm giác không giống với ngày trước.

Thiên Lãng bắt đầu đối xử với cô như người anh trai thực thụ, hàng ngày trước khi đi làm, anh đều đặt trên tràng kỷ ba đĩa nhỏ, lần lượt đựng quýt, hạnh nhân và socola.

Anh nói sợ cô ở nhà một mình buồn, nên chuẩn bị một số thứ như đồ ăn vặt, tiểu thuyết để cô giết thời gian.

Từ trước đến nay họ không thân thiện với nhau, sau đó lại xa nhau bảy tám năm, Thiên Lãng vẫn nhớ cô thích ăn loại hoa quả gì, đồ ăn vặt gì, thích đọc sách gì.

Sau này Vi Lam mới biết, gian phòng có chiếc giường rộng đó là của cô, còn gian phòng bên trái cửa đóng kín đó mới là của Thiên Lãng.

Một điều lạ là, gian phòng đó luôn khoá chặt cửa, dường như sợ người khác đi vào nhìn trộm điều bí mật của anh vậy.

"Gì mà bí ẩn như vậy, không phải là trong phòng có chứa gái đẹp chứ? Có một lần tại bàn ăn, cô đã dò hỏi.

Thiên Lãng quay đầu lại, lặng lẽ nhìn cô, cười cười.

"Không có ai dạy em à? Dò la đời tư của người khác là hành vi không đạo đức".

Câu nói này càng khiến Vi Lam nghi ngờ.

Anh ta có "đời tư" gì chứ?

Nghe người ta nói, người từ nước ngoài trở về, rất nhiều người nhiễm phải tật lạ, ví dụ thích giết người, đồng tính luyến ái gì đó. Cũng có khả năng là, anh ta đã giết người, sau đó chặt thành tám khúc giấu ở trong phòng.

Nghĩ đến đây, cô thấy rợn tóc gáy.

Chiếc mũi nhạy bén của Vi Lam không ngửi thấy mùi gì lạ. Nhưng điện thoại của Linh, đã chứng thực được một lời dự đoán khác của cô: "Vi Lam à, ông anh Tần Lãng của cậu hình như không có hứng thú gì với phụ nữ!"

"Cậu vẫn theo đuổi ông ấy à?"

"Đúng vậy, tớ đã phải mất bao nhiêu công, mỗi lần hẹn hò với anh ta, tớ đều mặc váy ngắn, áo hai dây, nhưng anh ta không thèm để mắt gì cả!"

Dáng người Linh rất bốc lửa, bộ ngực đẫy đà, cặp mông cong, rất gợi cảm, là đàn ông theo bản năng đều phải ngắm nhìn.

Hóa ra – hóa ra – không những thân hình gầy gò đó của cô không có sức cuốn hút đối với anh, thân hình của tất cả phụ nữ đều không có sức cám dỗ đối với anh?!

"Tớ… tớ… hơi nghi ngờ rằng anh ấy là gay… anh ấy còn nói… anh ấy không có người yêu".

Vẻ lãng tử của Thiên Lãng trước con gái, cô đã biết từ lâu, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ anh có điều gì bất thường.

Không đúng, năm 15 tuổi, cô dễ dàng cám dỗ được anh như vậy, rõ ràng là anh có phản ứng trước con gái… Vi Lam chợt nghĩ, không lẽ sau lần đó anh bắt đầu từ chối cơ thể của phụ nữ ư?

Nếu đúng như vậy thì tội của cô thật tày đình!

Mặc dù họ sống trong một thời đại khoan dung, đồng tính luyến ái đã không còn là chuyện gì ghê gớm nữa, nhưng Vi Lam vẫn thấy khó tưởng tượng bên cạnh mình có một "đồng chí" tồn tại.

Nếu ngày nào đó, anh trở về nhà, nghiễm nhiên đưa về một gã đàn ông, sau đó khoác vai bá cổ, anh anh em em ngay trước mắt cô.

Liên tưởng đến cảnh quay trong phim Lam Vũ, khắp người Vi Lam dựng hết cả lông chân, thậm chí cô có phần hối hận, đáng lẽ "phụ nữ" trong ba điều luật phải đổi thành "đàn ông"!

Để tránh cảnh ngượng ngùng đó, Vi Lam đã trả phép đi làm trước dự định, và hơn nữa là đi sớm về khuya.

Đến giờ tan sở, cô thường đi cùng với Linh.

Hôm nay vừa đi làm, Linh liền đến hẹn với Vi Lam, buổi tối cùng cô ấy đi gặp gỡ một anh chàng do người khác giới thiệu làm mối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!