"Sao anh lại có chìa khoá của em?"
Vi Lam từ từ đứng dậy.
"Chùm chìa khoá này là vừa nãy anh nhặt được trên bàn". Thiên Lãng vừa mở cửa vừa nói, "từ nhà hàng đuổi theo em thì không thấy đâu, anh đành phải đến nhà chặn em".
"Sao anh lại biết em ở đây?" Cô hỏi.
"Đương nhiên là cô bạn đồng nghiệp của em nói với anh". Anh hơi cau mày, "anh chưa bao giờ gặp cô gái nào ồn ào hơn cô nàng!"
Vi Lam không nói gì, bước vào phòng khách.
"Anh muốn uống gì? Ở đây em chỉ có nước sôda thôi".
"Anh biết, em không uống những đồ uống xanh xanh đỏ đỏ, chỉ uống nước soda có vị chanh thôi".
Cô hơi sững lại, lập tức lạnh lùng nói: "Tần Thiên Lãng, anh biết nhiều thật đấy".
"Ai bảo chúng ta lớn lên cùng nhau làm chi? Cũng được coi là thanh mai trúc mã, ngây thơ trong sáng".
Vi Lam hứ một tiếng, ngồi xuống ghế sofa.
Thiên Lãng tự động bước vào phòng, nhìn ra bốn xung quanh, sau đó ngồi xuống ghế, nhướn lông mày lên nói: "Hình như căn hộ này quá nhỏ nhỉ?"
"Em ở một mình, thế cũng đủ rồi".
Anh đưa mắt nhìn cô.
Vi Lam ngồi thụp trên ghế sofa, hai tay ôm đầu gối, mắt thẫn thờ nhìn sàn nhà. Ánh đèn tuýp chiếu xuống gương mặt u ám, cặp lông mày thưa nhạt hơi nhíu lại, tóc hơi rối, để lộ một bên mặt, nhìn trông rất gày gò đáng thương.
"Những năm qua, có thật là em sống một mình không?"
Cô bất ngờ ngẩng đầu lên, vẻ mặt như đang gặp quỷ.
"Trên tràng kỷ có gạt tàn thuốc lá, trong nhà tắm có dao cạo râu". Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cô, "thảo nào em trốn ở trên tỉnh không về nhà, hóa ra là ở với người yêu".
"Đúng vậy thì có sao?" Vi Lam lạnh lùng nói, "những chuyện như thế này, ở nước ngoài chắc anh phải thấy quen chứ? Không cần phải ngạc nhiên như vậy".
"Đương nhiên rồi". Thiên Lãng nhìn chằm chằm vào cô một hồi lâu, sau đó, khoé mép anh nhếch lên cười khẩy.
"Tại sao sống thử không làm cho sắc mặt em đỏ hồng? Tại sao em càng ngày càng gầy như que củi?" Anh hỏi dồn dập.
Sắc mặt Vi Lam lập tức trở nên nhợt nhạt.
"Tần Thiên Lãng! Anh…"
"Tần Thiên Lãng?" Anh đứng dậy, lại gần về phía cô, cúi đầu nhìn cô, "Sao em không gọi anh Thiên Lãng nữa?"
Cô đứng bật dậy, nói với vẻ căng thẳng: "Đã rất khuya rồi, anh phải về thôi!"
Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô: "Anh đợi em hơn hai tiếng đồng hồ ngoài cửa, không đạt được mục đích anh sẽ không về đâu!"
Cô cố gắng làm ra vẻ trấn tĩnh hỏi: "Rốt cục anh muốn làm gì?"
"Anh đã nói rồi, 8 năm nay không có ngày nào anh quên được em, anh luôn chờ đợi ngày hôm nay".
Đột nhiên Thiên Lãng túm chặt cô, Vi Lam chưa kịp hiểu dụng ý đến đây của anh, người cô đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Một hơi thở chỉ có ở đàn ông bao vây chặt lấy cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!