Hồ Diễm trên đường trở về càng nghĩ càng tức giận. Mẹ con Diệp San khiến cho cô bị bẽ mặt xấu hổ, muốn đào một vết nứt dưới đất mà chui vào. Cô ta cũng không thể cứ để yên chuyện này như vậy.
Ngày hôm sau, Hồ Diễm gõ cửa nhà Tần Hoài với nụ cười trên môi. Đi cùng cô ta là em gái của ả, Hồ Nhu
- em dâu của Tần Hoài.
Tần Hoài nhìn thấy hai người liền sửng sốt: "Sao các người lại tới đây?"
"Đã lâu không đến thăm đại ca nên hôm nay liền ghé qua thăm một chút." Hồ Nhu cười nói.
"Vốn dĩ là em cùng Tần Mục đến, nhưng hôm nay anh ấy đột nhiên có chuyện gấp, đành bảo em tự mình qua, đúng lúc có tỷ tỷ tới thăm nên liền cùng nhau qua đây thay mặt cho Tần Mục tới.
Tần Hoài gật đầu: "Dì Lý, rót giúp tôi hai tách trà."
Dì Lý là bảo mẫu của nhà bọn họ, đã làm việc trong gia đình họ rất nhiều năm. Dù người máy trí năng làm việc nội trợ đã trở nên rất phổ biến nhưng các gia tộc lớn vẫn thuê bảo mẫu làm việc. Đây cũng là một cách thể hiện địa vị.
Đối với sự xuất hiện của hai người này, Tần Hoài có chút kinh ngạc. Từ khi hắn nắm quyền Tần gia, Tần Mục liền cùng hắn xa cách. Trước giờ đều là chính mình qua thăm em trai và em dâu, chứ chưa bao giờ thấy bọn họ chủ động đến thăm hắn.
Bởi vì lúc ấy tranh giành quyền thừa kế, Tần Hoài cảm thấy có phần áy náy với em trai mình. Cũng bởi vậy khi hành vi của bọn họ làm ra có điểm quá đáng, Tần Hoài thường nhắm mắt làm ngơ, giả vờ như không nhìn thấy.
Ba người ngồi xuống trò chuyện một lúc. Kể đủ thứ từ hoàn cảnh cuộc sống hiện tại đến triển vọng tương lai. Trà cũng rót tới vòng thứ ba rồi.
"Thật ra lần này qua thăm đại ca, là muốn chúc mừng anh." Hồ Diễm cười nói.
Tần Hoài đang nâng tách trà lên liền dừng lại một chút: "Chúc mừng cái gì?"
"Hôm qua em dẫn Thanh Thanh đến Trung tâm mua sắm Tinh Không để mua đồ dùng khai sáng. Tình cờ gặp được chị dâu cùng cháu trai." Hồ Diễm nói.
Tần Hoài nhíu mày. Diệp San mang Tử Tấn tới Tinh Không làm gì? Tình huống bệnh của Tử Tấn cũng không phải cô ta không biết, còn dẫn nó đi mua đồ dùng khai sáng, này không phải là làm chuyện vô nghĩa sao?
"Tình hình của cháu trai đã bắt đầu khôi phục. Sự việc vui vẻ như vậy sao anh không nói cho chúng em biết?" Hồ Nhu có chút oán trách nói. "Nếu hôm qua không phải tình cờ tỷ tỷ gặp được cháu trai, có khi chúng em vẫn chẳng hay biết gì."
Tần Hoài sửng sốt.
"Chính là." Hồ Diễm ngay lập tức tiếp lời " Đại ca, anh làm như vậy là không được."
"Em vẫn tưởng cháu trai còn mắc bệnh nên khi nhìn thấy chị dâu dắt cháu trai đi mua đồ dùng vỡ lòng. Em lo rằng sự háo hức để đẩy nhanh tiến độ giáo dục của chị dâu sẽ gây ra tác dụng xấu cho đứa trẻ. Nên em đã tốt bụng khuyên nhủ chị dâu vài câu. Không ngờ, cháu trai và chị dâu của em lại tức giận. Chị dâu còn tát vào mặt em. " Hồ Diễm ủy khuất bực bội nói.
"Em lúc đó chắc là vô tình nói lời sai đắc tội với chị dâu. Nếu chẳng may xúc phạm đến chị dâu điều gì thì nhờ đại ca đứng ra làm chủ, nói với chị dâu một tiếng rằng em cũng có lời không phải."
Tần Hoài ngơ ngác gật đầu.
Hắn bị lời nói của Hồ Diễm làm cho sửng sốt, nhưng lại không dám xác nhận ra ngoài. Nếu đây là sự thật thì với tư cách là cha của Tử Tấn, hắn càng không thể hỏi, nếu không thì thể diện của hắn đặt chỗ nào?
Hồ Diễm đợi nửa ngày cũng không thấy Tần Hoài nói tiếp.
Không phải trước giờ Tần Hoài luôn đứng ra bảo vệ họ sao? Mỗi khi xảy ra xung đột gì, luôn là Tần Hoài che chở bọn họ và mắng mỏ Diệp San. Tại sao bây giờ lại không có động tĩnh gì?
"Anh biết tính tình của Diệp San. Nếu không phải do em nói những lời quá đáng, cô ấy cũng sẽ không làm gì. Chuyện này em phải đích thân đến gặp cô ấy nói lời xin lỗi." Tần Hoài bình tĩnh nói.
"Được rồi, nếu không còn chuyện gì thì hai người về đi."
Hồ Diễm ngơ ngác.
Hồ Nhu cau mày. "Anh ơi, dù nói chị em có vài lời hơi quá đáng thế nhưng chị dâu cũng không được đánh chị ấy. Anh chẳng lẽ không thay bọn em đứng ra đòi một chút công đạo sao?"
Tần Hoài bây giờ làm gì còn có tâm tình nhìn bọn họ, sắc mặt tối sầm "Anh đã nói Diệp San sẽ không dễ dàng làm ra hành động như vậy. Nếu lần này hai người tới đây là để tìm vợ con anh gây phiền toái. Vậy thì thật xin lỗi, nơi này không chào đón các người."
Hồ Nhu chưa bao giờ trải qua cơn tức giận như vậy từ Tần Hoài. Sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Cô liền kéo Hồ Diễm đi mà không quay đầu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!