Chương 6: Kiểm Tra

Sau khoảng một tiếng giờ bay, Diệp Tử Tấn xem tới nghiện. Đôi mắt to đen láy không chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn những tòa nhà hình thù mới lạ bên ngoài, trong lòng cậu kinh ngạc cảm thán.

Nơi ở trước đây của Diệp Tử Tấn phương tiện đi lại chính là ngựa và xe ngựa. Về phần kiến trúc nhà ở, tháp Phật ở chùa Quy Nguyên cao 19 tầng đã khiến giới võ lâm khiếp sợ. Nhưng nhìn vào nơi này đi, Diệp Tử Tấn trợn mắt há mồm.

Những tòa nhà cao trăm tầng nhiều không kể xiết. Mà giống với vật thể phi hành cậu đang ngồi này, liếc mắt tùy ý là có thể thấy được một đống.

Diệp San lúc này tâm tình cực kỳ tốt. Suốt cả quãng đường đi nụ cười của cô cũng không hề biến mất.

Tiểu Tấn mặc dù ngồi yên trên ghế không nhúc nhích nhưng đôi mắt đen lúng liếng của cậu vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh vật thay đổi xung quanh, trông cực kỳ sinh động.

"Phu nhân, chúng ta tới rồi."

Diệp San nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Tử Tấn bước xuống phi hành khí.

Diệp Tử Tấn ngơ ngác nhìn tòa nhà trước mặt cậu. Khác với những tòa nhà mà cậu nhìn thấy trên phi hành khí, tòa nhà này nhìn qua trông thật rộng lớn và hoành tráng, uy nghiêm mười phần.

"Đây là bệnh viện duy nhất ở thành phố Tinh Vân." Diệp San cũng không ngại con trai mình có hiểu được hay không. Cô rất cẩn thận giải thích.

"Con có nhìn thấy bốn chữ phía trên không? Chữ đó đọc là Bệnh viện Tinh Vân."

Diệp San lặp lại cách phát âm của Bệnh viện Tinh Vân cho con trai cô mấy lần.

Mặc dù con trai cô không có khả năng phát âm được mọi thứ chỉ trong vòng một đêm nhưng tích lũy dần dần thì theo thời gian chắc chắn thằng bé sẽ học được.

Hệ thống chữ viết của nơi này có phần giống với thế giới nơi Diệp Tử Tấn sống. Mặc dù bây giờ cậu không hiểu gì hết nhưng Diệp Tử Tấn vẫn có thể hiểu được cách phát âm của bốn ký tự kia.

Diệp Tử Tấn yên lặng đi theo Diệp San, âm thầm nhẩm nhẩm mấy lần đem mấy chữ Diệp San nói ghi nhớ trong đầu.

Đi theo bước chân Diệp San, Diệp Tử Tấn không khỏi có chút khẩn trương.

Kỹ năng y tế của thế giới này dường như rất thần kỳ.

Từ lúc kiểm tra nhiệt độ cơ thể của cậu, xác định cậu có bị cảm lạnh hay không. Đến lúc xác định mức độ hồi phục của vết thương sau đầu. Chức năng của thiết bị trí năng y tế nhỏ đó khiến Diệp Tử Tấn cực kỳ chấn động.

Diệp Tử Tấn đối với vật nhỏ kia trong lòng tràn đầy tò mò, đồng thời có chút hưng phấn.

Cậu đã khám phá ra một lĩnh vực kỳ diệu về y thuật tại đây.

Nếu sư phụ và sư huynh có thể nhìn thấy điều này...

Diệp Tử Tấn trong lòng tràn đầy động lực.

Chữa bệnh và cứu người là tâm nguyện cả đời của cậu. Là một thần y, cậu nhất định phải nghiên cứu bằng hết những tri thức y thuật ở nơi này!

Diệp San dẫn Diệp Tử Tấn đi thang máy trực tiếp lên tầng 67.

Cửa mở ra. Một không gian rộng lớn xuất hiện. Có một vài chỗ ngồi được đặt trong không gian rộng rãi, xung quanh trưng bày một ít chậu cây xanh. Nhìn qua đồ vật cũng không nhiều nhưng chỉ một số ít ở đây cũng đặc biệt trang nhã và độc đáo.

Bên cạnh khu vực này có mấy căn phòng. Bên cạnh mỗi phòng đều có một chiếc cột với ký tự kỳ lạ lơ lửng trên không, tỏa ra ánh sáng màu xanh lam.

Diệp Tử Tấn còn chưa kịp nhìn kỹ. Một trong số các căn phòng lúc nãy liền mở ra.

Người mở cửa là một người đàn ông trung niên lịch lãm, mặc một thân áo dài trắng khiến ông cực hài hòa với khung cảnh thanh nhã này.

Kể từ khi đến nơi này, Diệp Tử Tấn chưa từng thấy ai mặc áo dài cả. Lúc này tự dưng nhìn thấy, cậu không khỏi liếc nhìn thêm mấy cái.

Cuối cùng, Diệp Tử Tấn đưa ra kết luận rằng chiếc áo này ... bó sát quá rồi á.

"Tần phu nhân, mời vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!