Chương 50: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix

Vì vậy, trừ những lúc cần phải tham gia chiến đấu, và thời gian hắn ta trên máy b** ch**n đ** ra, những lúc khác, Vương Cường chỉ ăn, uống và vui chơi trong phi thuyền.

Lần này đoàn đạo tặc của hắn đáp xuống căn cứ nhân tạo này. Những việc như tuần tra, canh gác hoàn toàn không đến tay hắn ta cho nên hắn có thể làm bất cứ điều gì hắn muốn.

Sau rất nhiều nỗ lực, hắn ta đã thông đồng được với Tiểu Ái, người dưới sự chỉ huy của Lão Ngũ. Cô ả này có thân hình nóng bỏng thế nhưng tính tình cực kỳ nóng nảy. Phải tốn rất nhiều công sức hắn mới có thể quyến rũ được cô ta. Vương Cường xoa xoa tay, đang định làm chuyện tốt thì đột nhiên ngửi thấy một mùi hương.

Mùi thơm khá dễ chịu. Nếu làm điều gì đó vui vẻ cùng với mùi hương này, chắc chắn nó sẽ còn sung sướng hơn nữa.

Vương Cường hít một hơi thật sâu, ôm lấy thân hình nóng bỏng, vui vẻ hôn một cái.

Một chậu nước lạnh tạt đầy đầu và mặt hắn. Cảm giác ớn lạnh trong nháy mắt đánh thức hắn khỏi giấc mơ ngọt ngào. Vương Cường lập tức chửi um lên: "Bà nội nó, ai quấy rầy việc tốt của tao!"

Vương Cường tức giận muốn dùng tay đánh người, lại phát hiện mình bị trói, căn bản không thể động đậy. Vương Cường càng tức giận hơn, ánh mắt phẫn nộ hung hãn trừng về phía trước. Khi nhìn rõ người đứng trước mặt, hắn chết lặng.

Tinh.. Tinh Quân?! Quân đội tinh tế tại sao lại ở đây???

Vương Cường kinh ngạc. Sắc mặt hắn cứng đờ thế nhưng Tinh Quân lại cười nhạo hắn, tiếp tục dội một chậu nước lạnh xuống đầu hắn.

Vương Cường cũng vì hành động này mà tỉnh táo hoàn toàn. Hắn nhìn quân đội tinh tế bằng ánh mắt sợ hãi. Không phải hắn vừa mới ôm được Tiểu Ái vào lòng, còn đang chuẩn bị ra tay. Tại sao đột nhiên lại bị quân đội bắt được?!

Vương Cường cảm giác mình đang nằm mơ. Nhưng hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của nước từ đầu dội xuống khắp cơ thể. Cho nên dù có mộng thế nào cũng phải tỉnh lại.

Hắn cẩn thận nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó, sự nghi ngờ và tức giận lặng lẽ dâng lên.

Hắn vừa cởi được một lớp áo của Tiểu Ái, lập tức ngửi thấy một mùi thơm không thể giải thích được. Sau đó hắn bất tỉnh, chìm vào giấc ngủ sâu. Khi đó trong phòng chỉ có hai người là hắn cùng Tiểu Ái. Vậy thì cô ta là người duy nhất có thể làm chuyện bẩn thỉu này với hắn!

Vương Cường nhìn về phía quân đội tinh tế, trong ngực tức giận sôi trào. Con khốn đó nhất định là gián điệp của Tinh Quân!

"Mẹ kiếp! Vương Cường, tên khốn kiếp này! Mày dám gây sự với bà!" Một giọng nữ tức giận truyền đến từ bên cạnh.

Vương Cường đưa mắt nhìn sang, người giận dữ chửi bới chính là Tiểu Ái

- người mà hắn nghi ngờ. Cô ta cũng bị trói lại, toàn thân ướt sũng, cảnh tượng xấu hổ vô cùng. Cùng lúc đó, Vương Cường dời mắt.

Hắn vừa nhìn thấy tình hình trong phòng, trong lòng càng sợ hãi. Bọn họ bị bắt rồi. Tất cả đều bị quân đội vây quanh. Đồng bọn có tên loạng choạng tỉnh dậy, cùng có tên nằm bất tỉnh nhân sự.

Suy nghĩ của Vương Cường cứng đờ. Toàn thân bị trói không thể cử động được. Hắn hoảng sợ nhìn chằm chằm vào quân đội tinh tế vẫn đang hắt nước vào các huynh đệ trước mặt hắn.

Bọn họ... bọn họ tại sao lại bị bắt được??!

______

"Tỉnh?"

Mặt sẹo vừa mới nhấc mí mắt lên. Thời điểm còn đang mơ hồ không rõ, hắn ta nghe thấy một giọng nói xa lạ, nháy mắt cảnh giác tỉnh táo lại ngay lập tức. Ánh mắt sắc bén như đại bàng đột nhiên b*n r*. Hắn căng thẳng muốn tấn công nhưng lại cảm giác được một trận đau nhức. Lúc này tên mặt sẹo mới nhận ra mình đang bị trói vào một chiếc ghế, tay cùng chân đều bị trói chặt.

"Mày để số hàng hóa cướp được từ tàu buôn S7 ở đâu?"

Tên mặt sẹo nhìn quân đội tinh tế trước mặt, không biết nên tin vào mắt mình hay không.

Rõ ràng trước đó hắn ta đang ở trong phòng nghỉ. Thậm chí hắn vẫn luôn quan sát tình hình bên ngoài thông qua camera giám sát, không hề phát hiện ra điều gì bất thường cả...

Mặt sẹo bình tĩnh quan sát hoàn cảnh xung quanh rồi trấn tĩnh hỏi: "Làm thế nào chúng mày đưa được tao đến đây?"

Người lính đặt ra câu hỏi không trả lời hắn mà chỉ lặp lại câu hỏi trước đó: "Hàng hóa cướp được từ tàu buôn S7 chúng mày đã để ở đâu?"

"Chúng mày bắt được tao thì chắc chắn phi thuyền của tao cũng trong tay chúng mày. Hỏi làm cái gì, muốn biết thì tự đi mà tìm đi." Mặt sẹo cười giễu cợt, nhưng hắn thật ra lại rất có hứng thú với việc hắn bị bắt như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!