Chương 5: Niềm Vui Bất Ngờ

Tần Hoài không nói gì thêm, bước chân xuống lầu nhanh hơn một chút.

Diệp San cũng không trông cậy vào dạng người như Tần Hoài có thể nói lời xin lỗi. Cô liền xoay người trở về phòng Diệp Tử Tấn.

Ở dưới lầu, Tần Hoài hỏi: "Ngoài vết xước trên cánh tay, còn có vết thương nào khác không?"

Trí năng y tế thông minh mini liền xoay một vòng, máy móc vang lên "Không có."

Nếu như Tần Thụy bị thương nặng một chút, Tần Hoài còn có lý do tức giận với Diệp San. Hiện tại Tần Thụy chỉ bị một vết xước nhỏ, hắn cũng chỉ có thể bỏ qua.

Áp lực tức giận và xấu hổ bị đè nén chỉ có thể giữ lại trong lòng, Tần Hoài lửa giận lại tăng thêm mấy phần.

Tần Hoài lớn tiếng khiển trách: "Không phải ta đã bảo con phải tránh xa bọn họ hay sao? Tại sao con còn đến gần bọn họ!"

Tề Vân vừa định đứng ra giải thích thì Tần Hoài đã quay người trực tiếp rời đi.

Tề Vân không khỏi siết chặt vòng tay ôm lấy Tần Thụy.

Tần Thụy thoát khỏi vòng tay của Tề Vân, có chút rụt rè gọi: "Mẹ"

Vẻ mặt có chút vặn vẹo của Tề Vân lúc này dần dần trở lại bình thường. Cô ta hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười. "Thụy Nhi, vừa rồi không dọa đến con chứ."

_________

Diệp San sau khi phát tiết xong liền xoay người về phòng Diệp Tử Tấn. Cô đóng cửa phòng lại cả người nặng nề tựa vào cánh cửa. Đôi mắt nhắm nghiền.

Toàn thân cảm giác lạnh lẽo vô cùng. Từ lòng bàn chân lan tới tứ chi rồi cuối cùng tụ lại nơi trái tim cô.

Lạnh đến thấu xương.

Cô cùng Tần Hoài, rốt cuộc tại sao lại đi đến bước này?

Diệp San che mặt, thân thể theo ván cửa trượt xuống. Cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất.

Diệp San cảm thấy có cực kỳ bi thương cùng mỏi mệt.

Cảm giác chua xót vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt, Diệp San chợt cảm thấy tay áo mình bị một lực kéo nho nhỏ.

Diệp San buông tay, mở to hai mắt.

Đứa trẻ mũm mĩm đang nhìn thẳng vào cô. Đôi mắt đen láy ngậm đầy hơi nước không một chút vấy bẩn, trong suốt như pha lê.

Không giống như trước đây, đôi mắt của đứa trẻ không còn trống rỗng nữa mà lộ ra chút tia sáng.

Diệp San ngây ngẩn cả người.

Đứa trẻ có vẻ hơi lo lắng. Cái miệng nhỏ mềm mại cố gắng mở ra đóng lại. Nỗ lực nửa ngày mới phun ra được hai chữ mơ hồ.

"Ma.. ma..."

Trong khoảnh khắc ấy, Diệp San bật khóc.

Diệp San đem Diệp Tử Tấn ôm vào trong lòng. Nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Tâm trạng nháy mắt vui sướng tới nỗi khiến Diệp San khó nói được điều gì lúc này ngoại trừ rơi nước mắt.

Diệp Tử Tấn cứng đờ một lúc khi được Diệp San ôm vào lòng, sau đó mới từ từ thả lỏng cơ thể.

Đây chính là mẹ ruột của đứa bé. Cậu sẽ cố gắng hết sức đối xử với cô như mẹ ruột của mình.

Giọt nước mắt nóng hổi từ trong mắt Diệp San rơi xuống trên cổ Diệp Tử Tấn. Cảm giác nóng bỏng xuyên qua làn da trực tiếp xuyên thẳng vào trái tim.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!