Chương 48: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix

Bây giờ đã là đêm khuya. Ánh trăng đêm chiếu rọi chảy dài những vệt sáng như nước trong suốt lấp lánh. Những dải ánh trăng chảy từ những tán cây, trải dài xuống nền đất. Cơn gió dịu nhẹ thổi những tán cây đung đưa, tạo nên những vệt màu lốm đốm. Khung cảnh thật yên bình và đẹp đẽ.

Tuy nhiên, Diệp Tử Tấn và những người khác không có thời gian để quan tâm đến cảnh đẹp lúc này. Bọn họ đang khom người xuống rồi tiếp cận gần phi thuyền của những tên đạo tặc tinh tế.

Phân chia công việc và mỗi người phụ trách tiến về điểm mục tiêu ban đầu của từng cá nhân.

"Mày có cảm thấy mấy tên Tinh Quân kia ăn no rửng mỡ không?" Trong đêm khuya, hai tên đạo tặc phụ trách gác đêm có chút buồn ngủ, liền rủ nhau nói chuyện một lúc cho tỉnh táo.

"Chúng ta cùng lắm cũng chỉ tính là một nhóm đạo tặc tinh tế nhỏ. Lăn lộn nhiều năm như vậy Tinh Quân còn không thèm để ý tới chúng ta. Quanh năm chỉ có đánh lộn với mấy tên cảnh sát địa phương. Hiện tại chúng ta chỉ cướp một cái phi thuyền thương mại loại nhỏ, sao lại đụng phải con hàng Tinh Quân này vậy?"

Những tên đạo tặc tinh tế này đang phàn nàn không ngừng khi bị Tinh Quân truy đuổi. Dù là vũ khí, trang bị hay loại hình phi thuyền tàu vũ trụ, bọn chúng đều kém hơn Tinh Quân thuộc quân đội trung ương hàng đầu.

Sau khi bọn chúng đánh cướp được con tàu vũ trụ thương mại này, còn chưa kịp tổ chức tiệc ăn mừng thì đột nhiên Tinh Quân xuất hiện truy đuổi khiến bọn chúng chạy trốn chật vật khắp nơi.

Cũng may bọn chúng vừa tiết kiệm tiền để thay lại thiết bị phòng thủ và thiết bị khởi động của phi thuyền. Ngoài ra, phi thuyền loại nhỏ này tốc độ tổng thể nhanh hơn một chút so với phi thuyền của Tinh Quân. Nếu không bọn chúng sớm đã bị hỏa lực của quân đội Tinh Quân diệt sạch.

Nhưng mà tốc độ nhanh hơn cũng không đủ để bọn chúng thoát khỏi sự truy đuổi của quân đội Tinh Quân. Sau bốn năm ngày chạy trốn, phần lớn máy b** ch**n đ** của bọn chúng đã bị phá hủy, rốt cuộc bọn chúng cũng tìm được một căn cứ nhân tạo gần đó.

May mắn với bọn chúng, nơi đây có học sinh của hai học viện lớn thuộc thành phố Tinh Vân đến tham gia khảo hạch đánh giá. Sau khi bắt được những học sinh này làm con tin, cuối cùng bọn chúng cũng uy h**p được Tinh Quân, tranh thủ có được một thời gian th* d*c.

"Tao khẳng định chủ nhân của con tàu thương mại này có quan hệ với Tinh Quân." Tên đàn ông ngáp dài, cố gắng kiềm chế cơn buồn ngủ, trong mắt có chút bực tức.

"Tao vốn đã có dự định tới hoang tinh nghỉ ngơi một đoạn thời gian. Nhưng giờ vì đám Tinh Quân kia, tao buộc phải chơi với một đám nhãi con ở chỗ này. Mẹ nó!

"Hai người chúng mày làm gì vậy! Nhanh trở về làm việc đi!" Tên thủ lĩnh đội tuần tra phát hiện hai tên cấp dưới tụ tập lại với nhau, liền cau mày mắng bọn hắn.

Hai tên kia run rẩy rồi nhanh chóng chạy về trông coi.

Trong đó có một tên trong số bọn hắn xoay người, hắn ta còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra trực tiếp đầu đâm thẳng vào khoang tàu vũ trụ, phát ra một tiếng "ầm" trầm vang.

Một tên khác nghe thấy tiếng liền ngoảnh đầu nhìn qua cười nhạo: "Mày đi đường không nhìn à.."

Tên kia lời còn chưa dứt, tên đạo tặc tinh tế ban đầu va vào khoang phi thuyền thân thể cứng đờ, trực tiếp ngã xuống mặt đất.

Biểu cảm đang cười nhạo của tên kia lập tức cứng đờ. Trong lòng hắn báo động, thầm nghĩ không tốt, cũng không thèm chạy qua xem xét tình trang của tên kia, hắn cúi người xuống, sau đó giơ cổ tay lên chuẩn bị phát tín hiệu báo động.

Nhưng tay còn chưa kịp giơ lên, hắn ta đã cảm thấy đau nhói một cái như bị kim đâm ở cổ. Không kịp phản ứng, tên đạo tặc cảm thấy toàn thân bị tê mỏi, cả người mất kiểm soát không thể cử động. Sau đó, tầm nhìn của hắn ta tối sầm, không còn biết gì nữa.

Tên đội trưởng tuần tra ban nãy còn chưa đi xa. Hắn vừa nghe thấy động tĩnh ở bên này liền hùng hùng hổ hổ xông tới chửi rủa: "Không phải tao đã kêu hai thằng chúng mày trở về sao? Lại lăn lộn làm cái trò gì vậy!"

Một chân hắn vừa bước vào khu vực bên này, đột nhiên xuất hiện một âm thanh xé gió phá không lao tới. Tên đội trưởng tuần tra cực kỳ cảnh giác. Hắn không rõ thứ đang lao tới này là cái gì nhưng lại rất gọn gàng dứt khoát lăn người một cái, tránh thoát được đòn tấn công từ châm trúc.

Thế nhưng, tên đội trưởng đội tuần tra còn chưa kịp đứng dậy thì liên tiếp hai chiếc châm trúc một lần nữa được phóng tới với tốc độ cực nhanh. Tên đội trưởng còn chưa đứng dậy khỏi mặt đất thì đã bị những chiếc châm trúc đâm trúng, trực tiếp lộn nhào ngã xuống đất.

Lý Lệ lau mồ hôi trên trán, giơ ngón tay cái hướng về phía Diệp Tử Tấn và Tây Thi.

Vừa rồi đòn tấn công của anh ta đã thất bại. Nếu không phải hai người Diệp Tử Tấn và Tây Thi theo sát rồi kịp thời phóng ra 2 châm kia để cứu vãn tình thế, chỉ sợ tên đội trưởng tuần tra kia có thể tránh thoát được. Nếu như hắn kịp ấn chuông báo động thì bọn họ xong đời luôn rồi

"Lý Lệ! Có người ở vị trí hướng năm giờ đang đi về phía cậu."

"Đàn em nhỏ, Tây Thi! Có hai người ở hướng 7 giờ của các cậu, đang ở xung quanh phạm vi phi thuyền." Giọng nói của Hạ Nham từ trong máy truyền tin vang lên.

Ba người không nói một lời, yên lặng cúi người đi về phía trước để tìm kiếm mục tiêu của mình.

Âm thanh "vút, vút, vút" không hề lạc lõng trong màn đêm sôi động tràn ngập tiếng côn trùng của rừng rậm kêu vang bốn phía này. Mà hòa cùng với âm thanh đó vang lên, một tên lại một tên đạo tặc tinh tế lần lượt ngã xuống.

Diệp Tử Tấn bổ sung những chiếc châm trúc vào trong súng thần lực của mình. Cậu đặt bốn chiếc châm không ngâm thuốc mê vào trong ống súng. Diệp Tử Tấn tập trung, nhìn chằm chằm vào tên đạo tặc tinh tế cách đó không xa. Cậu tìm được cơ hội thích hợp, đột ngột bắn một phát súng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!