Editor: SKZ. Felix
Sắc mặt của Diệp Tử Tấn và ba người lập tức thay đổi khi nghe được những lời này của đám đạo tặc tinh tế thông qua thiết bị của Hạ Nham.
"... Thứ khốn kiếp này!" Hạ Nham nghiến răng nghiến lợi chửi rủa.
"Với tình hình này, mặc kệ Tinh Quân có truy đuổi bọn chúng hay không. Các học sinh bị bắt được đều sẽ chết." Tây Thi lạnh mặt nói
Bầu không khí trong hang động ngưng trệ một lúc.
Sắc trời lúc này đã dần dần tối sầm xuống. Phần lớn những tên đạo tặc tinh tế ban đầu canh giữ bên ngoài phi thuyền đã quay trở lại bên trong phi thuyền, mang theo cả những đứa trẻ bị bắt cóc.
Vẻ mặt của đám người Diệp Tử Tấn thậm chí còn tệ hơn. Khả năng cứu người khi các học sinh bị bắt giữ ở bên ngoài cao hơn so với bên trong phi thuyền nhiều.
Những học sinh bị bắt cóc hiện đang ở trong phi thuyền cùng với những tên đạo tặc. Cho dù quân đội tinh tế muốn tấn công, họ cũng phải cân nhắc tới những học sinh đó.
Vì thế tính huống bây giờ chính là thế khó, khẳng định không thể thuận lợi đem toàn bộ học sinh mang ra an toàn. Nếu Tinh Quân ra tay quyết liệt hơn thì sợ rằng ngay cả học sinh cũng sẽ...
Tây Thi nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngẩn ra: "Hạ Nham, bây giờ cậu có thể kiểm tra hệ thống thông gió của bọn chúng được không?"
Hạ Nham không hiểu ý định của Tây Thi nhưng những ngón tay liên tục lướt trên bàn phím với tốc độ cực kỳ nhanh chóng. Rất nhanh sau đó, một sơ đồ cấu trúc có đường màu đỏ hiển thị trên màn hình của cậu ta.
Hạ Nham chỉ vào phía bên ngoài của một hình vuông màu đỏ và nói: "Đây là phòng thông khí nơi chứa không khí sử dụng bên trong phi thuyền của chúng. Nhưng bây giờ vì nó nằm trong căn cứ nhân tạo cho nên hệ thống thông gió này của bọn chúng đang được kết nối với phòng thanh lọc ở đây." Hạ Nham di chuyển ngón tay của chỉ vào một ô hình vuông màu cam bên cạnh và nói.
"Cậu hỏi cái này là muốn làm gì?" Hạ Nham nhịn không được hỏi.
Tây Thi khóe miệng khẽ nhếch. Anh đẩy Diệp Tử Tấn về phía trước một chút.
"Đàn em này tên là Diệp Tử Tấn. Thuốc tự chế của em ấy rất lợi hại. Vừa rồi tớ và Lý Lệ đều bị trúng chiêu. Nếu như không phải quen biết nhau, sợ là hai người bọn tớ trực tiếp thua trong tay em ấy."
Lý Lệ vừa rồi chính là nạn nhân bị cả đống thuốc mê đập vào mặt, lăn ra bất tỉnh.
Hạ Nham kinh ngạc. Ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá Diệp Tử Tấn một phen. Anh không biết cậu bé năm nhất học viện Thanh Mông này, nhưng anh rất quen thuộc với cái tên đó.
Đây không phải là người bị hủy trình độ thiên phú, trở thành nông sư cấp F sao?
"Trên người em còn có bao nhiêu thuốc bột loại này?" Tây Thi hỏi.
Nếu thuốc bột quá ít. Anh khó có thể thực hiện được ý tưởng của mình. Thế nhưng Tây Thi không hiểu sao lại có tự tin rằng đàn em nhỏ này nhất định trên người còn mang theo rất nhiều thứ tốt.
"Em mang theo rất nhiều thuốc bột, nhưng nếu anh muốn rải toàn bộ thuốc bột vào phi thuyền kia thì khả năng sẽ có chút khó khăn." Diệp Tử Tấn nói. Cũng không để đám người Tây Thi thất vọng, cậu nói thêm một câu: "Nhưng em có thể làm thêm nó ngay bây giờ"
Ba người còn lại đều sửng sốt.
Diệp Tử Tấn từ trong không gian lấy ra một ít hoa mạn đà la rồi nói: "Thứ này giúp em phơi khô nó."
Tuy thần lực của thế giới này khác với nội lực trong thế giới giang hồ của Diệp Tử Tấn nhưng ở một số phương diện nào đó vẫn rất giống nhau. Chẳng hạn như có thể dùng để sấy khô dược liệu.
Với sự hỗ trợ của ba đàn anh chiến binh thần lực, chờ sau khi thảo dược được phơi khô xong, Diệp Tử Tấn dứt khoát giao luôn công việc nghiền đống thảo dược này thành bột phấn cho bọn họ.
Chỉ một thời gian ngắn sau đó, bọn họ đã nghiền được một lượng lớn bột thuốc. Để đề phòng bất kỳ ai vô tình hít phải dược liệu rồi bị tê liệt trong thời gian này, Diệp Tử Tấn đã lấy cho mỗi người một chiếc khăn ướt để bịt cả mũi và miệng lại.
Sau khi hoàn thành công việc, Diệp Tử Tấn thu thập tất cả bột thuốc mới nghiền xong, thêm một số thứ khác vào rồi phân ra thành từng gói nhỏ.
"Loại thuốc bột này khi cháy sẽ phát ra khói. Khói này có tác dụng gây mê tốt hơn loại thuốc bột phấn kia. Chỉ cần hít vào một chút, đảm bảo có thể khiến những tên kia bất tỉnh nhân sự trong một khoảng thời gian."
Khóe miệng Diệp Tử Tấn hiện lên một nụ cười quái dị.
Bởi vì thiếu nguyên liệu nên mê hương trong tay cậu lúc này không thể nào bằng mê hương ngày xưa cậu chế khi còn trong giang hồ. Dù vậy hiệu quả cũng không kém quá nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!