Chương 46: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix

Người nọ dường như nhận thức được sự nguy hiểm, nhanh chóng buông Diệp Tử Tấn ra đồng thời thân pháp nhanh nhẹn lùi về phía sau.

Một châm vừa rồi của Diệp Tử Tấn tuy thất bại nhưng cũng khiến sự kiềm chế của người nọ đối với cậu có một chút sơ hở.

Diệp Tử Tấn động tác nhuần nhuyễn nhanh chóng lộn một vòng tránh thoát khỏi sự kiềm chế của người kia.

Cậu rút súng bằng tay trái, xoay người nhanh chóng bắn về hướng người nọ. Chuyện này còn chưa kết thúc.

Ngay sau đó Diệp Tử Tấn thu hồi ngân châm, trong tay xuất hiện một gói thuốc bột. Cậu nhanh chóng ném nó ra ngoài.

Người nọ dường như không ngờ rằng Diệp Tử Tấn lại có nhiều thủ đoạn như vậy.

Sau khi rút lui, anh ta lại lao tới. Mặc dù nhìn thấy đòn tấn công nhưng anh ta vẫn bị Diệp Tử Tấn đánh vào cánh tay phải.

Mà chính lúc này, bên cạnh người này xuất hiện thêm một người khác. Người vừa xuất hiện đó thấy Diệp Tử Tấn làm bị thương đồng đội của anh ta, tên đó ngay lập tức lao lên.

Kiếm thần lực trên tay cậu ta trực tiếp đánh vào gói thuốc bột. Bột thuốc bên trong lập tức lan ra ngoài, rơi thẳng vào mặt cậu ta.

Chỉ trong một hơi thở, cậu ta bị trúng thuốc bột lập tức cứng đờ, ngã về phía sau.

Người kia thấy tình thế không ổn, lập tức đỡ lấy người đồng đội của mình, không cho cậu ta ngã xuống đất phát ra tiếng động.

Diệp Tử Tấn nhanh nhẹn lùi lại rồi trốn sau một cái cây. Cậu giơ súng trong tay lên chuẩn bị phát động đòn tấn công thứ hai. Nhưng trước khi phát súng thứ hai được b*n r*, Diệp Tử Tấn đã nhìn thấy rõ bộ dáng của đối thủ, ngay lập tức sửng sốt.

"Sao lại là em/ anh?" Hai giọng nói vang lên cùng lúc.

Cả hai người đều có chút kinh ngạc nhìn đối phương nhưng cũng biết tình hình hiện tại nên họ đã kiểm soát tốt giọng nói của mình.

Tây Thi đánh giá cậu nhóc năm nhất có duyên gặp nhau hai lần này. Trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Kể từ khi biết tư chất thiên tài của đứa trẻ đã bị hủy hoại, anh đối với cậu nhóc này tràn đầy sự thương tiếc cùng đồng cảm, nhưng cũng chỉ có vậy thôi.

Hôm nay sau khi hai bên giao chiến, anh mới nhận ra khả năng phản xạ và thân thủ của đứa trẻ này sắc bén đến mức nào!

Tây Thi rất muốn khen ngợi kỹ năng của cậu nhóc thế nhưng bây giờ không phải lúc để nói về điều đó. Anh một tay đỡ lấy bạn cùng lớp, nhíu mày hỏi: "Vừa rồi thứ em ném ra là gì vậy? Cậu ta đây là bị làm sao?"

Ngộ thương người một nhà rồi a! Diệp Tử Tấn xin lỗi: "Xin lỗi, em tưởng hai người là đồng bọn của những kẻ bên trong."

Nói xong, Diệp Tử Tấn bước tới và đút tay vào túi. Giả vờ như là lấy từ bên trong, thực ra là từ không gian.

Cậu lấy ra một cây ngân châm và nói: "Loại bột phấn vừa rồi là thuốc mê do em điều chế. Nếu hít phải một lúc sau sẽ bất tỉnh. Để em giải trừ nó, sẽ không có vấn đề gì đâu."

Diệp Tử Tấn đâm vài cây châm vào cơ thể người nọ. Rồi ngay khi cậu rút chúng ra, người nọ từ từ tỉnh dậy, vẻ mặt mờ mịt.

Tây Thi sợ đồng đội trong lúc bối rối mờ mịt vô tình phát ra tiếng động. Anh lập tức muốn đưa tay lên môi làm bộ im lặng thế nhưng chưa kịp giơ tay lên. Anh đã phát hiện toàn bộ cánh tay phải của mình đã mất hết cảm giác, thậm chí anh còn không thể cử động được.

Tây Thi sửng sốt. Vừa rồi súng của Diệp Tử Tấn bắn trúng anh. Anh chỉ cảm thấy cánh tay hơi đau, không có cảm giác đau đớn gì quá lớn. Anh tưởng đó chỉ là một vết xước nhỏ nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng đến thế.

Khi nãy anh đã sử dụng cánh tay còn lại của mình để đỡ người bạn cùng lớp bất tỉnh. Nhưng lúc đó anh không nhận thấy điều gì kỳ lạ ở cánh tay bị bắn thương này.

Tây Thi nhìn cánh tay của mình rồi anh thấy một vết trầy da nhỏ.

Hai mắt anh nheo lại tràn ngập hứng thú cùng đánh giá nhìn Diệp Tử Tấn.

Diệp Tử Tấn cũng nhìn thấy cánh tay của anh bị nhiễm dược tính không thể cử động được. Có chút xấu hổ lấy ra một cái ngân châm nhẹ nhàng đâm một cái để giải trừ tê liệt cho đàn anh.

"Bên trong súng của em là thứ gì?" Tây Thi híp mắt hỏi. Một lần nữa anh nổi lên hứng thú nghiêm túc đánh giá lại sức chiến đấu của đàn em này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!