Editor: SKZ. Felix
Sau khi xử lý xong con nhện, học sinh ba lớp trở về chỗ cũ để chữa trị cho những học sinh bị thương. Tơ nhện có tác dụng bẫy và làm tê liệt con mồi. Nếu ở trong đó quá lâu, bạn sẽ có nguy cơ bị ngạt thở.
Nhưng may mắn thay, tơ nhện không có độc tính đặc biệt. Sau khi mọi người giải cứu các học sinh bị mắc kẹt, mọi người đút cho bọn họ một chút nước uống, khoảng một tiếng đồng hồ sau bọn họ lần lượt tỉnh dậy.
Dù đã cùng nhau trải qua chiến đấu nhưng lớp 1 do Đỗ Minh dẫn dắt vẫn giằng co với đám người Diệp Tử Tấn. Dù khoảng cách tới điểm đích không xa nhưng bọn họ nhất quyết không đi cùng lớp 7.
Diệp Tử Tấn và những học sinh khác của lớp 7 vốn đang xuất phát trước nên cứ như vậy ba lớp chia thành hai nhóm rồi lần lượt hướng về đích.
Cho đến khi bọn họ tới khu rừng thực sự được đánh dấu trên bản đồ thì một ngày nữa đã trôi qua.
Bởi vì đám người Diệp Tử Tấn đổi ngải cứu lấy rất nhiều dịch dinh dưỡng và hoa quả. Dọc theo đường đi cũng không để chính mình bị đói. Lúc trước lại có khu rừng cây ăn quả nơi có nhện độc chiếm giữ cho nên lương thực của bọn họ luôn được bổ sung rất đầy đủ.
Tình huống của lớp 4 Nguyên Không kém hơn bọn họ một chút, nhưng cũng không kém quá nhiều. Hai lớp cùng nhau tiến vào rừng cây trái trước mắt này, không lâu sau hái được kha khá, họ tiếp tục tiến về phía trước.
Sau khi đi qua khu rừng cây ăn quả, có một đám cỏ dày đặc, nhưng gọi là cỏ thì có chút không chính xác. Bãi cỏ xanh trước mặt cao này bằng cả người, đủ để bao phủ bọn họ trong đó. Sau khi tiến vào, những học sinh có chiều cao hạn chế thậm chí còn lọt thỏm bên trong đó, không thể ngẩng đầu lên.
Chính bởi ở trong bụi cỏ như vậy, mọi người đột nhiên cảm thấy không khí cực kỳ ngột ngạt, hô hấp thực khó khăn. Ngoài ra, trong cỏ còn có rất nhiều côn trùng độc, mặc dù Diệp Tử Tấn đã cung cấp ngải cứu để bảo vệ cho tất cả bọn họ, nhưng các học sinh vẫn không thể tránh khỏi việc bị côn trùng độc cắn.
Sau khi trải qua bao khó khăn, nguy hiểm, đúng lúc mọi người chuẩn bị băng qua đám cỏ ngột ngạt thì một con bọ ngựa cấp một cao bằng người trưởng thành bất ngờ xuất hiện và trực tiếp chém vào một học sinh nông sư của học viện Nguyên Không ngã xuống đất.
Hai lớp nhanh chóng đề phòng thế nhưng màu sắc của bọ ngựa lại giống với màu của đám cỏ xung quanh. Thật sự rất khó để bọn họ phát hiện được ra nó. Thế nên cho dù có cẩn thận đến đâu, hai lớp thiếu chút nữa toàn bộ học sinh đều bị hạ.
Tuy rằng cuối cùng bọn họ đã hợp lực với nhau để đánh bại bọ ngựa cấp một, nhưng hai lớp vẫn có hơn một nửa học sinh mất đi khả năng di chuyển. Mặc dù hai đội trưởng có phần không muốn nhưng bất đắc dĩ bọn họ vẫn phải bắn pháo hiệu, đưa những học sinh bị thương nặng này ra ngoài.
Thế nhưng khu vực bãi cỏ này gần như là khu vực nguy hiểm cuối cùng rồi. Sau khi đi qua đây, hai lớp không gặp phải nguy hiểm nào nữa.
Cuộc hành trình diễn ra rất suôn sẻ, một đường thông thuận. Bọn họ chỉ cần đi bộ về phía trước khoảng một giờ là có thể kết thúc lần rèn luyện này.
Vương Lãng xoa xoa cổ một chút rồi hoạt động hai cổ tay. Do không được nghỉ ngơi thoải mái nên hai quầng thâm hiện rõ dưới mắt nhưng vẻ mặt cậu ta lại rất hưng phấn: "Chúng ta sẽ sớm về đích. Lần này lớp chúng ta có lẽ có thể xếp hạng nhất ! Haha, để xem những người được gọi là lớp tốt nhất kia giờ còn dám tự khen ngợi chính mình xuất sắc không?
Diệp Tử Tấn lại thận trọng hơn rất nhiều. "Đừng vui mừng quá sớm, ai biết gần vạch đích còn có quái thú gì hay không."
"Tử Tấn nói đúng. Mọi người nên cẩn thận, càng đến cuối cùng càng không thể thả lỏng cảnh giác."
Để phòng ngừa phía trước có nguy hiểm gì, lớp 4 Nguyên Không và lớp 7 Thanh Mông cùng nhau bàn bạc, sau đó đều ở tại chỗ nghỉ ngơi, bổ sung thể lực.
Tuy nhiên, vào lúc này, lớp 1 Thanh Mông vốn cách bọn họ không xa cũng đuổi kịp. Những đứa trẻ này đều thở hổn hển, hiển nhiên rất mệt mỏi.
Ánh mắt mọi người nhìn nhìn lẫn nhau, đều do dự.
Học sinh lớp 7 Thanh Mông đang cân nhắc xem hiện tại có nên ngừng nghỉ ngơi rồi lao về phía trước ngay bây giờ không. Bọn họ không thể để mất đi lợi thế mà bọn họ phải thật vất vả mới có được.
Các học sinh lớp 1 Thanh Mông thì lại cân nhắc xem có nên tiếp tục đi tiếp hay không. Họ hầu như không nghỉ ngơi dọc đường và bây giờ cơ thể đã kiệt sức và run rẩy. Nếu tiếp tục kiên trì, có thể bọn họ sẽ lấy lại được vị trí đầu tiên, nhưng nếu nghỉ ngơi ở đây chắc chắn sẽ không còn cơ hội.
Đỗ Minh lần này đã rút kinh nghiệm. Nó không dám tùy tiện ra lệnh cho mọi người tiếp tục tiến về phía trước. Thay vào đó, nó thảo luận vấn đề đó với các bạn cùng lớp, đưa ra những ưu và nhược điểm để mọi người tự quyết định. Sau khi suy nghĩ kỹ, các học sinh trong lớp cảm thấy chỉ còn lại một giờ nên đành nghiến răng nghiến lợi chuẩn bị đi tiếp.
Nhìn thấy động thái của lớp 1, nguyên bản lớp 7 Thanh Mông và lớp 4 Nguyên Không còn đang nằm trên mặt đất lúc này đều không thể ngồi yên được nữa. Từng người từng người đứng lên. Bọn họ thậm chí còn không có thời gian để phủi những vết bẩn trên quần áo của do nằm trên mặt đất khi đó. Cả người căng thẳng ai cũng muốn lao về phía trước.
Bỗng nhiên mặt đất rung chuyển một cái, một số người vừa đứng dậy đã ngã ngồi xuống đất trước khi kịp đứng vững.
Các học sinh có chút mờ mịt. "Chuyện gì vậy?"
Vương Lãng từ trên mặt đất bò lên, theo bản năng lấy ra quả cầu thần lực đang đeo trên cổ cảnh giác nhìn xung quanh.
Bầu trời vốn sáng sủa dần dần trở nên tối hơn một chút. Bầu trời xám xịt khiến người ta có cảm giác bất an. Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì lại cảm nhận được một trận động đất dữ dội. Cùng lúc đó, bọn họ nghe thấy một âm thanh điện tử chói tai.
"Mau nhìn bên trên!" Có người đột nhiên hét lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!