Editor: SKZ. Felix
Đỗ Minh này suốt chặng đường đi trải qua cũng không được thoải mái. Kể từ khi Diệp Tử Tấn đưa cho bọn họ cái cây gọi là ngải cứu để đuổi côn trùng. Nó căn bản đã bị cả tập thể phớt lờ và hoàn toàn bị cô lập. Không ai chịu nghe mệnh lệnh của lớp trưởng Đỗ Minh nữa. Mọi chuyện trong lớp đều do chính bọn họ tự quyết định.
Đỗ Minh cực kỳ tức giận. Trong lòng bất bình không nói nên lời. Rõ ràng là nó đang nghĩ đến danh dự của cả lớp. Tại sao bọn họ không những không hiểu mà còn xa lánh nó như thế!
Đỗ Minh càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu. Cuối cùng trực tiếp đem tội lỗi đổ lên đầu Diệp Tử Tấn. Nếu không phải tên đó mang ngải cứu tới, nó sẽ không cần ngăn cản bọn họ trao đổi, cũng sẽ không rơi vào tình cảnh bị mọi người xa lánh như hiện tại.
Đỗ Minh tức giận đến mức không thể bình tĩnh lại được. Chẳng sợ chính mình trên người không có chỗ nào không bị sâu bọ cắn, nhưng nó cắn răng chịu đựng, nhất quyết không có đi xin các bạn trong lớp chút ngải cứu để dùng.
Đồ vật của tên kia nó còn lâu mới thèm!
Đỗ Minh nghiến răng nghiến lợi. Một ngày nào đó nó sẽ đánh bại Diệp Tử Tấn từ mọi phương diện, khiến tên đó không thể ngẩng đầu lên trước mặt nó!
Với suy nghĩ như vậy mà tiến lên phía trước, Đỗ Minh may mắn sống sót qua rừng rậm. Thế nhưng thời điểm nó nhìn thấy xác mãng xà nằm trên mặt đất, Đỗ Minh vẫn cảm thấy khó chịu cực kỳ. Những người đi trước họ chỉ có lớp 4 của học viện Nguyên Không cùng lớp của Diệp Tử Tấn. Con dị thú nằm đây nhất định là do bọn họ tiêu diệt.
Trong lòng Đỗ Minh hụt hẫng. Quả nhiên con dị thú đầu tiên đã bị người khác cướp đi. Cho dù không liên quan gì đến Diệp Tử Tấn đi chăng nữa, nó vẫn so sánh chính mình rốt cuộc vẫn kém hơn những người kia một chút.
Nhưng rõ ràng là nó có trình độ cấp B và là một trong những người giỏi nhất lớp 1 tại học viện Thanh Mông. Dựa vào cái gì mà tên F
- kia, giờ là cấp D. Tại sao Diệp Tử Tấn vẫn giỏi hơn nó?
____
"Mau tránh ra!" Diệp Tử Tấn sốt ruột hét to một tiếng. Tiếng hét lo lắng của Diệp Tử Tấn vang lên đem thần trí Đỗ Minh gọi trở về.
Nó nhìn về con nhện phía sau Diệp Tử Tấn. Ánh mắt lóe lên một cái, trong đầu hiện lên một chút suy nghĩ tà ác thế nhưng cuối cùng nó vẫn là khinh thường mà hừ một tiếng.
Nó là niềm tự hào của Thanh Mông, là niềm tự hào của cha mẹ. Nó nên trở thành một anh hùng. Nó mới không thèm đi làm mấy trò bẩn thỉu hại người như cái thằng bên học viện Nguyên Không kia.
Nó muốn đánh bại tên này. Nó sẽ đường đường chính chính mà đánh một cách công khai. Đánh cho tên này không thể ngóc đầu lên được!
Nghĩ nghĩ, Đỗ Minh lấy quả cầu trên cổ ra. Thần lực trong tay dâng trào, một khẩu súng màu bạc xuất hiện trong tay nó. Đỗ Minh bước sang một bên, giơ tay bắn một phát, đánh trúng cái chân dài của con nhện đang chuẩn bị tấn công Diệp Tử Tấn.
Với một tiếng nổ, cơ thể con nhện khổng lồ run lên.
Đòn tấn công của Đỗ Minh cũng không hề dừng lại. Nó tìm được một góc tốt rồi bắn liên tiếp nhiều phát vào con nhện. Con nhện bị đau tức giận, lập tức từ bỏ con mồi mà nó đuổi theo một đường. Cặp chân dài đáng sợ vung lên, đi tìm con mồi phiền toái mới gây rắc rối cho nó.
Thời điểm Diệp Tử Tấn chạy, cậu cũng lưu ý tình huống phía sau mình. Chú ý thấy con nhện đã bắt đầu đi chệch khỏi con đường mà cậu muốn dẫn nó tới, trong lòng không khỏi sốt ruột và lo lắng. Nhưng Diệp Tử Tấn lại không thể tức giận được Đỗ Minh, người đã giúp đỡ cậu.
"Cẩn thận con nhện phun ra tơ trắng!" Diệp Tử Tấn hét lên, lấy ra khẩu súng thần lực lấy được từ Yến Yên. Cậu định tấn công con nhện vài lần để dụ nó quay trở lại, nhưng tiếc thay, khẩu súng tích tụ thần lực của Yến Yên lúc này bên trong năng lượng đã cạn kiệt, không thể phát động công kích.
Đỗ Minh nhìn thấy trên miệng con nhện xuất hiện một chút chất dính màu trắng. Nghe được tiếng hét của Diệp Tử Tấn, nó lập tức lăn tại chỗ để tránh sự tấn công của con nhện.
Mặc dù thái độ của các học sinh lớp 1 Thanh Mông đối với lớp trưởng có chút phản đối, nhưng bọn họ cũng không khoanh tay đứng nhìn khi thấy lớp trưởng của bọn họ đang gặp nguy hiểm.
Ngoại trừ một số chiến binh thần lực được cử đến để bảo vệ các học sinh nông sư trong lớp ra, những người còn lại tất cả đều vọt lại đây, đem con nhện vây lại.
"Con nhện đó là cấp một đỉnh cao, mau tản ra!" Diệp Tử Tấn lo lắng hét lên. Hai lớp bọn cậu phần lớn đều bị con nhện này hạ hơn phân nửa. Hiện giờ lớp 1 Thanh Mông đang lao tới, này chẳng phải là đang lao tới tìm chết sao? !
Lúc đầu, các chiến binh thần lực của lớp 1 có thể nghe thấy những điều cậu nói nhưng bọn họ không nghe theo lời của Diệp Tử Tấn. Lúc sau đó là họ muốn nghe nhưng không có biện pháp rồi.
Sức tấn công của con nhện cực kỳ mạnh mẽ, nó quấn lấy tất cả bọn họ. Những sợi tơ trắng thỉnh thoảng phun ra đánh trúng hầu hết hơn nửa số học sinh. Những chiếc kén trắng cứ như vậy một cái lại một cái lần lượt xuất hiện.
"Đỗ Minh, thu hút sự chú ý của con nhện! Theo tôi, mang nó đến đầm lầy!" Diệp Tử Tấn chạy đến phía sau Đỗ Minh rồi hét lên với cậu ta.
Trên trán Đỗ Minh đã xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng. Lớp học đã mất đi nhiều người như vậy, trong lòng nó lo lắng tột độ.
Sau khi nghe được lời nói của Diệp Tử Tấn dường như đã tỉnh ngộ, nhanh chóng vội vàng bắn mấy phát súng vào con nhện. Liên tục công kích thật vất vả cuối cùng đã thu hút được sự chú ý của con nhện, sau đó nó liền nhanh chân chạy theo Diệp Tử Tấn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!