Chương 41: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix

"Đây đâu phải là cỏ dại... Đây rõ ràng là vật cứu mạng..."

Họ đã giao tiếp với lớp của Diệp Tử Tấn nhiều lần, đã gặp và nghe nói rất nhiều chuyện về Diệp Tử Tấn. Lúc đầu họ cũng coi thường người có tư chất cấp F này. Nào ngờ đâu thực tế người ta chính là thiên tài cấp A, thậm chí cấp S nhưng vì sơ suất mà dẫn tới tình huống như bây giờ. Thế nhưng vậy thì sao? Loại cỏ dại trong không gian người ta chính là thứ cứu mạng mà bọn họ hiện tại không thể có được.

Khi người bạn học nói xong những lời này, không khí trong đội có chút trầm mặc. Trong nội tâm mọi người đều có chút hụt hẫng.

Lớp trưởng Nguyên Không tâm tình cũng không bình tĩnh được nhưng tốt xấu gì cậu ta cũng khá hơn bọn họ. Cậu ta lấy lại bình tĩnh, phá vỡ sự trầm mặc trong đội ngũ.

"Các cậu lấy mấy cây ngải cứu này ra giã lấy nước. Tớ mang đống trái cây còn dư lại đem qua bên kia."

Sau khi lớp trưởng phát biểu xong, các học sinh lớp 4 bắt đầu chia nhau ra làm việc, gạt những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu sang một bên.

________

"Sao cậu lại tới nữa?" Vương Lãng nhìn thấy tiểu đội trưởng kiêm lớp trưởng của học viện Nguyên Không, sắc mặt có chút khó chịu.

Đội trưởng Nguyên Không, người đã lấy đi cây ngải cuối cùng còn sót lại của Diệp Tử Tấn, lúc này cũng cảm thấy mình đã chiếm được tiện nghi cực lớn. Thời điểm nhìn thấy Vương Lãng, nhịn không được có chút chột dạ.

Thế nhưng bên ngoài cậu ta cũng không để thể hiện ra điều gì, nét mặt bình tĩnh trả lời: "Tôi đến giao nốt một phần lương thực như đã hứa."

Vương Lãng có chút tức giận, hừ lạnh một tiếng: "Cậu có biết cây ngải cứu này trong không gian Tử Tấn của chúng ta có thể đổi được bao nhiêu lương thực không? Các cậu..."

Diệp Tử Tấn kéo bạn mình một cái, không để Vương Lãng nói tiếp. Cậu chủ động nhận lấy túi lương thực từ tay đội trưởng Nguyên Không, mỉm cười thân thiện: "Từ giờ cho tới khu vực đầm lầy,  chúng ta có thể coi là một nhóm. Nếu như có chuyện gì cần hỗ trợ có thể tìm tới chúng tớ.

Đội trưởng Nguyên Không càng cảm thấy áy náy sau khi bị Vương Lãng nói những lời kia. Giờ lại  thở phào nhẹ nhõm một cái, cảm thấy có chút cảm kích Diệp Tử Tấn. "Được. Thế nhưng hôm nay lều trại hai bên đều đã dựng ổn. Trước mắt chúng ta cứ ở tại vị trí cũ, gác qua đêm nay. Chờ tới sáng ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau xuất phát nhé."

Nói xong, đội trưởng Nguyên Không liền nóng lòng muốn quay trở về đội ngũ.

Đêm khuya hôm ấy, thời điểm thay ca gác đêm, Diệp Tử Tấn nói với Yến Yên và những học sinh khác về thỏa thuận với lớp 4 của Nguyên Không.

Mọi người tuy có chút vui vẻ, bọn họ đều tự nhận thức được bản thân mình. Mặc dù có tham vọng lao về đích, nhưng với thực lực của bọn họ thực sự có chút theo không kịp. Hiện tại đã có liên minh với lớp 4 học viện Nguyên Không, hành trình tiếp theo của họ sẽ trở nên dễ thở hơn nhiều.

Khi bình minh ngày hôm sau ló rạng, hai đội ngũ cách nhau không xa đã thu dọn đồ đạc và chính thức tập hợp lại một chỗ.

Cả hai bên đều không có ấn tượng tốt về đối phương, đột nhiên hợp tác chung, mọi người đều cảm thấy khó xử khi làm việc cùng nhau. Bất quá bọn họ cũng không có vấn đề gì để nói, cũng không có xảy ra xung đột.

Hai đội lần đầu tiên thảo luận về lộ trình di chuyển tiếp theo. Sau một hồi tranh luận, họ đã quyết định được một kế hoạch mà cả hai đều có thể miễn cưỡng chấp nhận được và cùng bắt đầu tiến về phía trước.

________

Tại phòng quan sát của căn cứ khảo hạch nhân tạo.

"Tình huống bây giờ thế nào rồi?" Chủ nhiệm phụ trách của học viện Nguyên Không hỏi. Ở nơi này đã có những giáo viên tận tâm luôn để mắt đến đám học sinh. Thành ra ông chỉ thỉnh thoảng ngẫu nhiên qua đây để khảo sát và nắm bắt tình hình mới nhất.

"Một ngày vừa mới trôi qua, rất nhiều học sinh bị loại. Những lớp năm cuối còn tốt, nhiều nhất cũng chỉ có một vài học sinh bị loại." Giáo viên trực ban nói tiếp.

"Nhưng tân sinh năm nhất năm nay tỷ lệ bị loại có hơi cao. Năm nhất lớp 6 bởi vì một lần vô tình chạm vào tổ ong độc, toàn bộ lớp đều bị loại."

Chủ nhiệm chỉ đạo gật đầu. Loại tình huống này ông tập mãi đã thành thói quen. Sinh viên năm nhất bởi vì chưa có kinh nghiệm nên luôn gặp phải nhiều vấn đề rắc rối khác nhau. Học sinh có thể kiên trì đến cuối cùng kỳ thật không nhiều lắm.

Ông còn muốn hỏi một chút tình hình cụ thể của lớp 6 nhưng ông còn chưa kịp hỏi thì giáo viên trực ban đã nói một điều gợi lên sự hứng thú của ông.

"Năm nhất lớp 4 được coi là có thành tích tốt nhất tính tới hiện tại. Cả lớp toàn bộ đều đủ, không có ai phát ra tín hiệu cầu cứu."

Chủ nhiệm phụ trách nhướng mày: "Lớp 4 năm nhất lựa chọn đi đường núi sao?"

Giáo viên trực ban lắc đầu: "Không có. Bọn họ lựa chọn đi xuyên qua khu rừng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!