Editor: SKZ. Felix
Các học sinh lớp 4 của học viện Nguyên Không thực sự cảm thấy cảm xúc lẫn lộn khi nhìn đám học sinh của học viện Thanh Mông. Lần đầu tiên gặp Thanh Mông, họ liền lao vào thi đấu một trận, lại còn đánh thua. Thành thật mà nói, sau khi chịu ván thua kia, các học sinh lớp 4 của học viện Nguyên Không thực sự không có ấn tượng tốt với những học sinh lớp 7 Thanh Mông chút nào.
Nhưng nói là vậy, Tần Thụy
- người đã có ác ý đẩy Diệp Tử Tấn của Thanh Mông vào hồ năng lượng lại là học sinh của lớp 4 học viện Nguyên Không. Thành ra vốn người của lớp 4 nhìn học sinh lớp 7 thấy cảm thấy khó chịu, nhưng lại cảm giác chính mình đuối lý, thành ra đừng trước mặt đám học sinh Thanh Mông bọn họ không dám nhìn thẳng.
"Đúng là duyên phận!" Vương Lãng cười hắc hắc, tiến tới bắt tay bọn họ. Người không quen biết mà bắt gặp bọn họ lúc này có lẽ còn tưởng rằng bọn họ là bạn thân nhiều năm.
"Ai có duyên với cậu!" Học sinh lớp 4 Nguyên Không tức giận nói. Nhìn thấy đám học viện Thanh Mông liền cảm thấy mình thật xui xẻo.
Vương Lãng cũng không có tức giận, đặc biệt còn cười rất thân thiện: "Các cậu cũng tới dựng trại à? Chúng tôi đã sớm quan sát xung quanh, không có nguy hiểm gì, khá thích hợp để nghỉ ngơi. Phía trước mặt là lều của chúng tôi, có muốn tới ngồi một chút không?"
Nghe xong những lời Vương Lãng nói, các học sinh của học viện Nguyên Không lập tức có xúc động muốn xoay người rời đi. Thế nhưng cuối cùng họ vẫn kiềm chế lại. Bọn họ vất vả lắm mới đến được đây, cũng không thể bởi vì nhất thời xúc động khiến cho phía trước nỗ lực trở thành uổng phí.
"Không cần, chúng tôi có thể tự mình tìm một chỗ." Học sinh Nguyên Không vẻ mặt lạnh lùng nói.
"Được rồi." Vương Lãng tiếc nuối thở dài. "Vậy nếu cậu có việc gì thì quay lại tìm chúng tôi. Dù sao chúng ta cũng là người quen!"
Hai chữ "người quen" kia thiếu chút nữa đem đám học sinh của Nguyên Không nghẹn chết. Ai là người quen với các người? Chúng tôi không có quen biết các người được không!
Nhìn thấy Vương Lãng cùng Diệp Tử Tấn quay người rời đi, học sinh Nguyên Không mới trở nên thoải mái hơn một chút. Nhưng chưa kịp thở phào một tiếng, Diệp Tử Tấn đột nhiên quay đầu lại, vẻ mặt do dự nhìn bọn họ: "Các cậu có bị côn trùng đốt không? Nhìn cánh tay mấy cậu có vẻ bị côn trùng cắn sưng.. Này.. thật ra chúng tôi – ưm!"
Diệp Tử Tấn còn chưa nói xong, Vương Lãng đã lao tới che miệng cậu lại, trên mặt tràn đầy cảnh giác và trách móc: "Cậu đang nói nhảm cái gì vậy!"
Các học sinh của Nguyên Không nghi ngờ nhìn hai người trước mặt, tự hỏi bọn họ đang làm cái quỷ gì.
"Chúng tôi đi trước." Vương Lãng còn không thèm bỏ tay còn đang bịt miệng Diệp Tử Tấn, cứ thế vội vàng cuống quýt lôi kéo người bỏ chạy.
Đám học sinh của Nguyên Không: "???"
"Đừng để ý đến bọn họ. Đám học sinh học viện Thanh Mông vốn không bình thường, không cần bận tâm tới. Các cậu mau chóng tìm một chỗ nghỉ ngơi đi."
Những lời nói của đội trưởng ngay lúc đó dẫn dắt đám học sinh hành động. Bọn họ cùng nhau thương lượng xem nên hạ trại ở nơi nào. Lúc này, một câu nói đột nhiên chen vào cuộc thảo luận.
"Này... các cậu có để ý không... Trên người cả hai bọn họ đều không có vết côn trùng cắn."
Câu nói này ngay lập tức khiến cả đội im lặng.
Một lúc lâu sau, trong đám học sinh lớp 4 mới có người chậm rãi lên tiếng. Điều này đặc biệt rõ ràng trong hoàn cảnh cả đội đang im lặng: "Cái kia... có phải Diệp Tử Tấn muốn nói cho bọn mình rằng cậu ta có biện pháp phòng trừ côn trùng không?"
Dựa vào hoàn cảnh và vẻ mặt lén lút giấu giếm ban nãy của Vương Lãng, các học sinh lớp 4 Nguyên Không cảm thấy suy đoán này rất có khả năng.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi mọi người đều đã không nhịn được. Kể từ khi vào rừng rậm, bọn họ đã bị những con côn trùng này hành hạ. Thậm chí đến bây giờ, lũ bọ vẫn đang cắn vào phần cánh tay lộ ra bên ngoài của nhiều học sinh. Có những vết thương đã trở nên sưng tấy, to gấp đôi kích thước ban đầu kèm theo đó là cảm giác ngứa ngáy vô cùng khó chịu.
"Hay là... chúng ta đi xem xem?" Có người đề nghị.
Lớp trưởng lớp 4 của học viện Nguyên Không không nhịn được nữa, vừa nghĩ vừa vô tình gãi gãi cánh tay ngứa ngáy thoáng chốc đau đến nhe răng trợn mắt: "Vương Minh, Lâm Mẫn, hai người các cậu đi qua bên Thanh Mông xem xem. Còn lại mọi người đi theo tớ tìm chỗ dựng lều."
Sau khi lều trại của lớp 4 Nguyên Không được dựng lên, hai học sinh ban nãy được phái đi cũng đã quay trở lại. Hai người vừa trở về đội, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía họ. Ánh mắt ai cũng sáng ngời khiến hai người bọn họ có cảm giác được sủng mà sợ hãi.
"Tình hình bên đó thế nào rồi?" Bây giờ các bạn học sinh đang gần như sắp chết vì bị côn trùng cắn. Vì trời không còn sáng, để dựng được lều bọn họ buộc phải bật đèn lên. Vì vậy xung quanh có rất nhiều côn trùng tụ tập. Mọi người đều nhìn những con bọ này với vẻ mặt sợ hãi. Nhưng nếu họ tắt đèn thì trời sẽ tối hoàn toàn, chính bọn họ cũng sẽ không thể nhìn thấy gì.
"Bọn họ hiện tại đã nghỉ ngơi. Chỉ để lại năm người canh gác." Vương Minh nói tiếp. "Bọn họ ở bên ngoài lều đốt một ít cỏ gì đó không biết tên, mùi vị rất đặc biệt, có chút nồng."
"Trên người mấy học sinh gác đêm hầu như không ai có dấu vết bị cắn. Bọn họ cũng đốt lửa trại nhưng xung quanh có rất ít côn trùng." Lâm Mẫn sau đó nói thêm:
"Tớ hỏi đám người Diệp Tử Tấn bao gồm cả cậu ấy, thế nhưng Vương Lãng kia rất đáng ghét. Diệp Tử Tấn muốn nói cho bọn tớ biết, tên kia lại ngăn cản không cho bọn họ hé nửa lời." Thời điểm nói xong câu kia, Lâm Mẫn giận nghiến răng nghiến lợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!