Chương 4: Đánh người phải đánh mặt

Cơ thể Diệp Tử Tấn cứng lại một cái rồi tiếp tục đi về phía trước.

"Thằng ngốc này, tao đang nói chuyện với mày, mày không nghe thấy sao?" Thằng nhóc hai ba bước xông lao tới chỗ Diệp Tử Tấn rồi túm lấy quần áo của cậu.

"Vết thương trên đầu đã lành rồi à. Đáng tiếc thật." Thiếu niên thô bạo nắm lấy tóc của Diệp Tử Tấn kéo mạnh.

Diệp Tử Tấn bị nắm đau xuýt xoa một tiếng th* d*c.

Tay nhỏ vô thức vùng vẫy liền đụng phải cánh tay của tên nhóc kia. Bản thân cậu không biết mình đã va vào đâu, chỉ cảm giác được toàn bộ cánh tay đều tê rần.

Thằng nhóc che chỗ tay mới bị cậu đụng trúng rồi lùi lại hai bước. Vẻ mặt lúc này ngạc nhiên pha lẫn chút nghi ngờ không chắc chắn.

Đúng lúc Diệp Tử Tấn thở phào nhẹ nhõm thì thằng nhóc kia lại nổi giận:

"Mày đúng là đồ ngốc. Tao đánh mày cũng không dám đánh trả! Không biết tại sao Tần gia lại có hạng người đáng xấu hổ như mày. Rõ ràng chú Tần xuất sắc như vậy cơ mà. Mày đúng là sự ô nhục đối với chú ấy!"

Vừa nói thằng nhóc vừa giơ tay định đánh Diệp Tử Tấn.

Diệp Tử Tấn sầm mặt.

Thằng nhóc này chính là đứa đã đẩy cậu bé xuống lầu, cũng là thủ phạm hại chết cậu nhóc.

Trong lòng cậu dâng lên một cỗ tức giận. Diệp Tử Tấn muốn đòi lại công lý cho đứa bé kia.

Đúng lúc này có người nắm được cánh tay đang chuẩn bị đánh tới của đối phương .

Diệp San tức giận cười gằn: "Tần Thụy, ngươi đúng là giỏi!!"

Khi Tần Thụy phát hiện còn có người khác ở đây, vẻ kiêu ngạo và hống hách của nó lập tức biến mất hoàn toàn. Nó hoảng sợ đang định mở miệng giải thích.

Diệp San làm sao cho nó cơ hội này. Cô tức giận tát mạnh vào mặt thằng nhóc một cái.

Nơi bọn họ đang đứng là cạnh cầu thang. Tần Thụy lảo đảo vấp ngã rồi từ trên bậc thang lăn xuống.

Diệp San sửng sốt một chút.

Trước đó Tần Thụy rốt cuộc có phải vô tình hay cố ý đẩy Tiểu Tấn xuống cầu thang, trong lòng Diệp San biết rõ.

Lần này vô tình bắt gặp cảnh Tiểu Tấn bị Tần Thụy bắt nạt, Diệp San vô cùng tức giận. Hành động của cô đều là làm theo bản năng của người mẹ. Cô cũng không ngờ Tần Thụy sẽ bị ngã xuống cầu thang, thế nhưng cô cũng không hối hận.

Con trai cô phải chịu đựng một lần. Đầu sỏ gây tội cũng phải chịu đựng qua thì có gì không đúng?

"Diệp San, cô làm cái gì vậy!" Tần Hoài nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng tràn đầy tức giận. Hắn chạy tới như muốn đánh Diệp San nhưng vì lo lắng cho Tần Thụy ngã xuống nên chỉ trừng mắt nhìn cô rồi vội vàng chạy xuống lầu.

Diệp San cười lạnh một tiếng rồi ôm lấy Diệp Tử Tấn về phòng.

"Tiểu Tấn à. Lát nữa cho dù con có nghe thấy điều gì cũng không cần đi ra ngoài." Diệp San v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Diệp Tử Tấn, sau đó ấn mấy cái vào màn hình phía cửa. Bức tường đối diện giường chậm rãi sáng lên, màn hình xuất hiện hai vật nhỏ đáng yêu, vừa trông giống động vật lại tựa tựa giống con người.

"Thỏ gia gia, ông không thể trồng một ít cà rốt trong không gian của mình được sao?" Một thiếu niên thỏ rầm rì phàn nàn.

Diệp Tử Tấn: "...!!!"

Này lại là cái gì nha!

Nguyên bản Diệp Tử Tấn còn định lén lút kiểm tra tình hình ở ngoài cửa. Giờ đã hoàn toàn bị phim hoạt hình trên tường cuốn lấy.

Diệp San nhìn thấy ánh mắt của con trai cô đã chuyển sang màn hình chiếu. Cô yên tâm bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Tề Vân đang ôm Tần Thụy gào khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!