Chương 39: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix

Người bị côn trùng cắn kia cảm thấy ngứa đau khó chịu muốn phản bác, nhưng cậu không phải là người giỏi tranh cãi, chỉ có thể nghẹn khuất đem một bụng bực tức nuốt xuống lời phàn nàn, vừa đi theo đám đông vừa che lại vết thương.

"Cậu thế nào rồi?" Một cô gái thân thiết với thanh niên kia bí mật hỏi anh: "Vết cắn có vẻ nghiêm trọng đó."

"Vừa đau vừa ngứa." Chàng trai cố nhịn không được lấy tay gãi, cảm thấy toàn thân ngứa ngáy. Lúc này nghe thấy cô gái nói chuyện, liền bị phân tán một chút lực chú ý, chìa tay ra ngoài cho cô gái xem.

Cô gái thiếu chút nữa hét ra tiếng. Vết thương do bị cắn ban đầu đã lan rộng nhanh chóng, một nửa cẳng tay đã sưng đỏ.

Cô gái không kêu lên, nhưng trong đội ngũ lại liên tiếp truyền ra những tiếng kêu sợ hãi. Trong đó có một cô bé trực tiếp khóc òa lên.

"Có côn trùng! Thật nhiều côn trùng!" Rất nhiều học sinh ở lớp 1 bị côn trùng cắn. Xuyên qua quần áo, vừa đau vừa ngứa khó chịu vô cùng, khiến bọn họ nhảy dựng lên, vội vàng đánh chết lũ bọ trên người. Nhưng dù vậy, vùng bị cắn nhanh chóng đỏ ửng lên rồi sưng tấy, trông đặc biệt đáng sợ.

Bản thân Đỗ Minh cũng bị côn trùng cắn vào bắp chân, cảm giác vô cùng đau đớn và ngứa ngáy khiến nó không nhịn được r*n r* một tiếng.

"Không phải cậu nói không phải chuyện gì ghê gớm sao?" Thanh niên bị cắn đầu tiên vừa vặn đứng bên cạnh Đỗ Minh, nhìn bộ dáng nhe răng trợn mắt của hắn không nhịn được nhếch mép nói.

Đỗ Minh sắc mặt có chút khó coi, không để ý tới thanh niên kia. Cố nhịn không gãi vào chỗ bị thương, nghiến răng nghiến lợi gằn: "Đừng gãi vết thương, lấy hết dây đã chuẩn bị trước đó ra! Buộc ống tay áo và ống quần lại!"

Trước khi đến đây, thầy giáo đặc biệt dặn và cho phép các em mặc áo dài tay cùng quần dài và mang thêm một ít dây thừng. Lúc đó thầy không nói rõ tại sao, nhưng bây giờ mọi người đều hiểu. Vì thời tiết bây giờ nóng bức, hầu hết các em đều không chịu được cái nóng của quần dài áo dài tay nên mặc kệ lời thầy giáo dặn. Ai nấy đều mặc bộ quần áo mùa hè yêu thích của mình. Tới hiện tại liền hối hận vì không chịu nghe lời giáo viên.

Nhưng bây giờ đã quá muộn để nói bất cứ điều gì. Các học sinh nhanh chóng lấy sợi dây đã chuẩn bị sẵn ra và buộc lại những chỗ hở để ngăn côn trùng bò vào.

Một số học sinh không chịu nổi ngứa ngáy, đưa tay gãi vài cái, sau đó lập tức kêu lên đau đớn. Cảm giác vừa ngứa vừa rát, đau đến mức hai nam sinh cũng suýt chút nữa rơi nước mắt.

Xuất hiện một chút nhạc đệm như vậy, không ai trong lớp 1 có ý định đi tiếp. Tất cả đều tập trung vào chỗ bị côn trùng cắn của mình. Tuy rằng Đỗ Minh cũng rất khó chịu, nhưng tinh thần cạnh tranh mãnh liệt khiến nó nghiến răng chịu đựng. "Không được dừng lại. Đi tiếp đi. Đoạn đường này có rất nhiều côn trùng, nếu tiếp tục ở lại sẽ bị cắn."

Nghĩ đến nước sông mát lạnh, các học sinh cảm thấy trên người đau nhức và ngứa ngáy đã giảm đi rất nhiều, lập tức đi theo Đỗ Minh. Tuy nhiên, vì mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều cảm thấy cơ thể không thoải mái nên lần này họ di chuyển không còn nhanh như trước.

"Lớp trưởng, người lớp 7 đuổi kịp rồi." Một nam sinh chạy tới trước mặt Đỗ Minh nói, giọng điệu có còn có chút hâm mộ: "Nhìn bộ dáng của bọn họ, hình như không có bị côn trùng cắn."

Đỗ Minh nhịn không được quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Yến Yên đang dẫn đầu đám người lớp 7 đuổi theo, còn có Diệp Tử Tấn theo sát phía sau Yến Yên. Nhìn thấy người này, Đỗ Minh có chút không vui.

"Trên người bọn họ bôi thứ màu xanh lá cây, đó là cái gì nha?" Một đám người nhỏ giọng nói:

"Trông rất kỳ quái."

"Ồ, các cậu còn đang đợi chúng tôi hả. Cảm ơn nhiều!" Vương Lãng huýt sáo như một đứa trẻ nghịch ngợm, nháy mắt với Đỗ Minh. Vương Lãng từ lâu đã rất bất mãn với Đỗ Minh này. Không phải là tư chất của nó chỉ nhỉnh hơn bọn họ một chút thôi sao? Làm như chính mình là tư chất trăm năm hiếm gặp vậy, kiêu ngạo vểnh đuôi lên tận trời. Thời điểm nào nhìn thấy lớp 7 bọn họ trong mắt cũng toàn là khinh bỉ lộ liễu.

Sắc mặt Đỗ Minh lập tức tối sầm lại, lớn tiếng quát đội ngũ đang không đồng đều phía sau: "Đội hình đằng kia sao mà lộn xộn thế? Mau theo đội tiến về phía trước!"

Vương Lãng cũng không thèm để ý Đỗ Minh, làm như không nghe thấy, nhảy lên nhảy xuống hai cái, chạy về phía trước theo kịp đội ngũ.

Nhóm lớp 1 nhìn thấy tình huống của lớp 7 trong lòng liền có chút chênh lệch, mà những lời khiển trách liên tục của Đỗ Minh lại khiến các học sinh càng thêm phẫn nộ.

"Lớp trưởng, cậu đi hỏi bọn họ những thứ màu xanh đó là cái gì. Nếu có thể, chúng ta cũng bôi lên người đi." Cậu bé bên cạnh Đỗ Minh không khỏi nói. Hầu hết họ đều mặc quần đùi ngắn tay, lúc này tay chân gần như sưng tấy, khổ sở đến mức thậm chí còn nghĩ đến việc rút khỏi cuộc kiểm tra đánh giá.

"Hỏi cái gì mà hỏi?" Đỗ Minh âm trầm trách mắng: "Đã là khảo hạch thi đấu thì phải dựa vào thực lực của chính mình. Còn các cậu, không cảm thấy xấu hổ khi tìm lớp 7 cầu cứu sao?"

Nam sinh nuốt lại lời nói. Là lớp giỏi nhất của năm nhất nên các em luôn có cảm giác vượt trội so với các lớp khác chứ đừng nói đến lớp 7, lớp xếp cuối cùng trong ban.

Thế nhưng không phải ai trong lớp 1 cũng có lòng tự trọng mạnh mẽ như nam sinh kia. Nhìn thấy đội lớp 7 chậm rãi rời đi, nhịn không được rời khỏi đội ngũ, chạy theo bọn họ, muốn biết tại sao họ có thể bảo vệ mình khỏi côn trùng trong rừng rậm.

"Quay lại đây! Nếu không làm theo chỉ dẫn, tùy ý rời khỏi đội ngũ, tín chỉ của các ngươi sẽ bị trừ." Đỗ Minh tức giận nói.

Đỗ Minh vừa nói những lời này, tất cả học sinh chạy ra ngoài đều dừng lại, bất đắc dĩ quay trở về. Với tư cách là lớp trưởng, Đỗ Minh có quyền quản lý tín chỉ hàng ngày của bạn học. Tín chỉ này có ảnh hưởng lớn đến điểm thi cuối kỳ của các học sinh cho nên bọn họ dù không tình nguyện cũng chỉ có thể miễn cưỡng nghe theo Đỗ Minh.

"Tử Tấn a! Cỏ trong không gian của cậu thật sự có tác dụng." Vương Lãng cười đùa nói. Họ không cảm thấy gì sau khi bôi chất lỏng từ loại cỏ mà Diệp Tử Tấn đưa cho họ cho đến khi họ nhìn thấy nhiều người từ lớp 2 và lớp 6 bị côn trùng cắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!