Editor: SKZ. Felix
Khác với những gì Bàng Thanh dự đoán, Diệp Tử Tấn biết rằng sự bất thường trong không gian của cậu không phải là vấn đề do sai số không chính xác. Mặc dù thoạt nhìn không rõ ràng, nhưng Diệp Tử Tấn cảm thấy rằng không gian của cậu thực sự lớn hơn một chút. Miêu tả loại cảm giác này hơi khó, nhưng Diệp Tử Tấn có thể cam đoan đây không phải ảo giác.
Bởi vì trong giờ học có rất nhiều người nên Diệp Tử Tấn không thể tập trung nhìn vào bên trong không gian, chỉ có thể chịu đựng tới buổi chiều tan học về nhà.
Sau khi về nhà chào ông bà ngoại, Diệp Tử Tấn chạy một mạch về phòng. Vừa khóa cửa phòng lại, cậu liền đắm chìm trong không gian của chính mình. Tâm tư vừa nghĩ vào, Diệp Tử Tấn liền phát hiện bên trong không gian của mình thảo dược tươi tốt hơn trước rất nhiều.
Trong không gian tràn ngập một cỗ mùi hương kỳ lạ. Diệp Tử Tấn chỉ liếc nhìn một cái rồi đi đến phần rìa của ranh giới không gian. Phạm vi vòng tròn bao quanh mở rộng không rõ, nhưng Diệp Tử Tấn cảm nhận rõ ràng rằng làn sương trắng dày đặc bên trong không gian của mình đã mờ đi rất nhiều. Cậu có thể mơ hồ nhìn thấy mặt đất bên trong làn sương trắng. Dường như có một số thực vật mơ hồ mọc lên.
Diệp Tử Tấn ngập ngừng đi tới đó một chút, nhưng toàn thân liền cảm thấy một trận đè nén, cơ thể không thoải mái nên cậu đành phải lùi lại.
"Tiểu Tấn?" Diệp Mân gõ cửa gọi Diệp Tử Tấn. Sức khỏe của Diệp Mân đã được cải thiện rất nhiều kể từ khi Diệp Tử Tấn chữa trị cho ông lần trước.
Sau đó, Diệp Tử Tấn lấy ngải cứu trong không gian của mình ra, phơi khô, dùng những lá ngải cứu đó kết thành những thành bó dài rồi đặt trên bệ đá ở trung tâm không gian của mình. Diệp Tử Tấn mỗi ngày lấy ra một ít đưa cho Diệp Mân để chữa bệnh. Hiện tại, Diệp Mân đã dần hồi phục sức khỏe, nói chuyện rất hăng hái, không cần trợ lý điều dưỡng đi theo nữa.
Diệp Tử Tấn kéo tinh thần ra khỏi không gian, dùng hai chân nhảy xuống giường, chạy tới mở cửa. "Ông ngoại có chuyện gì vậy ạ?"
"Sao vừa về đến nhà đã chạy lên phòng rồi? Mau thu thập một chút rồi ra ngoài ăn cơm." Diệp Mân nói. Những chuyện này lẽ ra có thể trực tiếp nói qua máy đàm thoại trong phòng, nhưng từ khi sức khỏe của Diệp Mân khá hơn, ông muốn tự mình làm mọi việc, chạy lên chạy xuống cũng cảm thấy thoải mái.
"Dạ, con xuống liền!"
______
Cuộc kiểm tra trình độ tư chất đã trôi qua nhanh chóng. Không có học sinh nào trong trường có tư chất không đồng nhất với năng lực trước đây ngoại trừ Diệp Tử Tấn.
Cuộc khủng hoảng tư chất năng lực do tình huống Diệp Tử Tấn gây ra dần dần lắng xuống và trường học trở lại bình thường. Cuộc sống của cậu xoay quanh hai điểm: tới trường học tập và về nhà vào không gian.
Bốn tháng trôi qua trong chớp mắt.
"Kết quả kiểm tra từng môn của lớp chúng ta đã có." Chủ nhiệm lớp 7 đứng trên bục giảng thực hiện một số thao tác. Màn hình trong suốt trên bàn của mỗi học sinh lập tức hiển thị kết quả thi của họ.
Vương Lãng đọc xong bảng điểm, trên mặt vui mừng, không khỏi chọc ghẹo Diệp Tử Tấn: "Cho tớ xem thành tích của cậu đi."
Diệp Tử Tấn tự nhiên đẩy màn hình trong suốt về phía bạn mình.
Nhìn dãy chữ A ngay ngắn, Vương Lãng trầm mặc.
Sau khi bắt đầu khai giảng đi học, khóa học của bọn họ bao gồm bảy môn. Vương Lãng chỉ đạt điểm B ở 3 môn, còn lại đều là điểm A. Điểm số này mà xếp vào cũng tính là thành tích hàng top. Vốn dĩ cậu muốn khoe khoang, nhưng lại không biết điểm của Diệp Tử Tấn còn cao hơn cậu!
"Làm sao cậu đạt được điểm thi cao như vậy?" Vương Lãng có chút chua chua, ý nghĩ khoe khoang nhỏ bé của cậu ta đã bị phá vỡ.
Diệp Tử Tấn cười gượng một chút. Hiện tại thân thể của cậu dù có non nớt đến đâu thì cũng vẫn là người lớn a. Những kiến thức cần ghi nhớ như này đương nhiên làm tốt hơn những đứa trẻ này rất nhiều. Hơn nữa, cậu đã bắt đầu có thói quen ghi nhớ những cuốn sách y học từ khi còn nhỏ. Sư phụ của cậu đã yêu cầu cậu phải ghi nhớ một cuốn sách dày trong vòng bảy ngày.
Bây giờ cậu càng quen với việc ghi nhớ những cuốn sách này.
"Điểm kiểm tra lần này của Diệp Tử Tấn rất tốt." Chủ nhiệm lớp trực tiếp khen ngợi cậu một phen. "Nhưng những học sinh khác trong lớp chúng ta lần này cũng tiến bộ hơn lần kiểm tra mô phỏng trước. Cô rất tự hào về lớp 7 của chúng ta. Lớp chúng ta đứng thứ 4 toàn khối, công lao của cá nhân các bạn đều không nhỏ."
Học viện Thanh Mông năm nhất có tổng cộng bảy lớp. Việc tuyển sinh được chia trực tiếp theo trình độ. Rõ ràng là trong số bảy lớp, lớp bảy chính là lớp yếu nhất đứng cuối. Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm lớp 7, cô giáo chủ nhiệm cũng bị các giáo viên khác chế giễu. Lần này tổng kết lớp cô được xếp thứ tư trong tổng điểm, điều này khiến cô rất tự hào trước các giáo viên chủ nhiệm khác.
"Để khen thưởng cho mọi người, chiều nay sẽ không có tiết học, các em có thể tự do hoạt động." Chủ nhiệm lớp cười nói.
Cả lớp trong nháy mắt lập tức reo hò.
"Nhưng mà cũng đừng vui mừng." Chủ nhiệm vỗ tay trấn an mọi người. "Còn có chuyện quan trọng muốn thông báo cho các em."
"Phần lớn các môn thi cuối cùng đều đã qua, hiện tại các em còn lại hai môn quan trọng nhất là Thần Lực và Không gian." Cô giáo chủ nhiệm tiếp tục nói: "Bởi vì bài thi tiếp theo tương đối quan trọng, ngoại trừ bài kiểm tra năng lực cá nhân của các em còn có bài kiểm tra rèn luyện tập thể làm điểm thưởng cho kỳ thi cuối kỳ."
Các học sinh lớp 7 đều được phân vào lớp này vì trình độ năng lực kém hơn các bạn học của 6 lớp xếp trước. Nếu chỉ làm bài kiểm tra Không gian cùng Thần Lực, điểm số của họ chắc chắn sẽ không bằng các ban khác của năm nhất. Theo truyền thống, để tạo cơ hội cho những học sinh có trình độ tư chất thấp, học viện cũng sẽ tổ chức trải nghiệm cho tập thể trong cuộc thi đánh giá cuối kỳ. Điểm tập thể và điểm thi cá nhân của các học sinh sẽ được cộng làm điểm cuối cùng của bài đánh giá chuyên môn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!