Editor: SKZ. Felix
Vương Hách sắc mặt tái nhợt, môi run run hỏi: "C
-Chuyện gì?"
"Liên quan đến một vụ án không làm tròn trách nhiệm vào hai tháng trước." Một cảnh sát trả lời. "Anh sẽ biết tình hình cụ thể khi anh đi cùng với chúng tôi."
Vương Hách run rẩy khi nghe thấy hai chữ "trách nhiệm".
"Việc này không liên quan gì đến tôi. Tôi.. tôi không biết gì cả. Tối nay tôi có vé về quê, không đi cùng các anh được. Tôi.. tôi phải bắt kịp tàu khởi hành." Nói xong, Vương Hách muốn lao ra.
Hai cảnh sát không thể để hắn ta chạy ra ngoài. Họ nhanh chóng khống chế hắn ngay khi thấy hắn ta có ý định chạy trốn. Một người trong số họ trực tiếp còng tay hắn ta và đưa ra giấy xác nhận giam giữ trong tay.
"Khoảng thời gian hai tháng trước, nhân viên trực ban trong lúc làm việc ở Điện Thức Tỉnh đã xảy ra sai phạm. Xin mời cùng chúng tôi quay lại điều tra tình hình cụ thể."
Nhìn vào giấy xác nhận giam giữ, sắc mặt Vương Hách lập tức tái nhợt, tràn đầy tuyệt vọng.
Ngày hôm sau, một tin tức bùng nổ toàn thành phố Tinh Vân như giọt nước rơi vào chảo dầu nóng hổi.
_________
Trung tâm tạm giam vị thành niên.
Tề Vân nhìn đứa con trai gầy đi nhiều của mình nhịn không được cay xè hai mắt. "Thụy Nhi, mẹ mang cho con một ít đồ ăn và nhu yếu phẩm hàng ngày. Khoảng thời gian này con thế nào rồi?"
Tần Thụy đã bị kết tội cố ý giết người. Vốn là một tội danh rất nghiêm trọng, nhưng vì nạn nhân không chịu thiệt hại gì quá đáng nên Tần Thụy chỉ bị kết án 10 năm tù giam.
"Mẹ, con không muốn ở đây." Tần Thụy nhìn Tề Vân, trên mặt tràn đầy cầu xin cùng sợ hãi.
Bầu không khí ở đây buồn bực đến không thở được. "Chú Tần có thể giúp con và đưa con ra ngoài được không?"
Tề Vân cứng người một lát, đột nhiên đổi chủ đề: "Tháng sau mẹ vẫn có thể đến thăm con, con có muốn gì không?"
Kể từ khi xảy ra chuyện với Thụy Nhi, cô ta đã mấy lần cầu xin Tần Hoài, nhưng hắn ta phớt lờ cô. Thậm chí còn nói rằng nếu không phải còn quan tâm đến mối quan hệ huyết thống giữa hắn và Tần Thuỵ, có lẽ hắn ta sẽ là người đầu tiên đưa Tần Thụy vào tù.
Tề Vân cảm thấy ê chề cùng bất lực nhưng ở đây không có ai để nương tựa, ngoại trừ Tần Hoài.
Cô ta chỉ có thể chịu đựng thái độ của Tần Hoài, rồi lại cầu xin hắn, nhưng sau hai ba lần, Tần Hoài liền đơn giản quăng đồ của cô ta cùng Tần Thuỵ ra ngoài cửa: "Chìa khóa nhà lần trước tôi đưa cho cô vẫn còn cầm đúng không? Cô có thể tự mình dọn vào."
Tề Vân nhịn không được tâm thần hoảng hốt.
"Mẹ, mẹ có thể mang cho con một ít sách không? Con muốn một cuốn sách về rèn luyện Thần lực." Tần Thụy mặt đầy khát vọng nói. Nó vừa mới đi học không bao lâu, còn không biết cách làm như thế nào sử dụng và rèn luyện thần lực. Nó còn muốn nhìn một chút bản thân mình nếu còn thần lực thì có thể làm những gì.
Trái tim của Tề Vân như bị gai đâm mạnh. Nhìn vẻ mặt của Tần Thụy, cô ta nén lại cảm giác muốn khóc và gật đầu. Trình độ năng lực của đứa con trai kiêu hãnh của cô đã bị phế bỏ và nó sẽ không bao giờ có thể sử dụng Thần lực nữa...
"Mẹ, mẹ có biết tình huống của tên phế vật kia không?" Tần Thụy vẻ mặt có chút vặn vẹo, có chút lo lắng nhìn Tề Vân. "Bọn họ nói tên phế vật kia không có việc gì, tư chất không bị ảnh hưởng."
Tề Vân cảm thấy có chút khó chịu, trầm mặc một lát, trịnh trọng nói: "Bọn họ nói đều là sự thật."
"Tại sao?!" Tần Thụy tức giận, trong mắt tràn đầy hận ý, "Tại sao tất cả hy vọng của con đều bị hủy hoại mà nó lại không có việc gì?! Điều này không công bằng!"
Tề Vân không thể chạm vào nó, chỉ có thể an ủi nó qua tấm kính. Ở đây tức giận cũng không có kết quả gì tốt.
Tần Thụy cố gắng kìm nén cơn tức giận, nhưng sau đó lại nghĩ tới điều gì đó, nó vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng. "Mẹ! Thằng phế vật kia không sao, con có thể ra ngoài đúng không? Mẹ! mẹ đến báo tin vui cho con đúng không?"
Tề Vân siết chặt lòng bàn tay thành nắm đấm. Cô ta muốn cho con trai mình hy vọng và khiến con trai cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng nếu cô ta thực sự lừa dối nó, cảm giác thất vọng có lẽ sẽ khiến nó càng tuyệt vọng hơn.
Cô ta không nhịn được nói: "Thuỵ Nhi, con đã bị kết án mười năm tù." Cô ta sợ con trai mình khó chịu nên vội nói tiếp: "Không sao đâu, mười năm rất ngắn, chỉ trong nháy mắt thời gian trôi qua rất nhanh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!