Chương 33: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix94

Diệp Tử Tấn sửng sốt một chút, hoàn toàn không hiểu rõ ý tứ của Diệp Mân. Nhưng cậu vẫn cẩn thận nhớ lại tình huống lúc mình tỉnh lại. Thời điểm đó khi bước vào khoang thức tỉnh, toàn thân cậu ngập trong dung dịch dinh dưỡng, nhưng khi tỉnh dậy, toàn thân cậu hoàn toàn sạch sẽ, thậm chí quần áo còn khô cong, không có một chút hơi ẩm nào đọng lại. Khi ấy cậu còn thắc mắc tại sao quần áo mình đã khô như vậy rồi còn nhận được một quy trình sấy khô được cài đặt sẵn bên trong thiết bị nha.

Lúc đó cậu cũng không nghĩ nhiều, cho rằng là ai cũng như vậy, nhưng nghe ý tứ của ông ngoại thì hình như chuyện không chỉ đơn giản như vậy.

"Khi con tỉnh lại, bên trong khoang dinh dưỡng chẳng có gì cả." Diệp Tử Tấn miêu tả lại cảnh tượng khi đó cho ông ngoại.

Lời của Diệp Tử Tấn vừa nói ra, sắc mặt của Diệp Mân và Đỗ Tĩnh đều thay đổi.

Chỉ có Diệp San và Diệp Tử Tấn là ngơ ngác: "Dung dịch dinh dưỡng có vấn đề sao?"

Vẻ mặt Đỗ Tĩnh rất nghiêm trọng. "Khi con sinh ra đã lâu không xảy ra chuyện như vậy, cho nên chúng ta không nói cho con biết." Bà dừng lại một chút. "Con biết là kết quả cuối cùng của tư chất năng lực có liên quan đến thời điểm của lần thức tỉnh đầu tiên đúng không".

Diệp San gật đầu.

"Nhưng còn có một điểm cần chú ý khác liên quan đến lượng dung dịch dinh dưỡng hấp thụ bên trong quá trình thức tỉnh." Đỗ Tĩnh khẽ nhíu mày. "Nói chung, thời gian để thức tỉnh một năng lực càng lâu, dung dịch dinh dưỡng trong khoang tiêu hao càng nhiều. Và tới cuối cùng khi được thức tỉnh, năng lực sẽ cực kỳ mạnh mẽ."

Diệp San lại gật đầu, Tiểu Tấn phải mất hai giờ để thức tỉnh, lâu hơn thời gian thức tỉnh của cô ngày trước. Cô khi đó còn tưởng trình độ thức tỉnh của Tiểu Tấn thấp nhất sẽ là cấp A. Ai mà biết kết quả cuối cùng lại là cấp F-.

"Nhưng trong quá trình đó nếu cung cấp thiếu dung dịch dinh dưỡng, sẽ không thể tiến hành thức tỉnh tới cuối. Năng lượng thông qua việc cung cấp dịch dinh dưỡng không đủ, cuối cùng hệ thống sẽ duy trì đánh giá cấp bậc và xác định tư chất thông qua định mức dung dịch dinh dưỡng có thể hấp thu vào cơ thể." Đỗ Tĩnh nói tiếp.

"Trước đây ở thời của mẹ và cha con, sảnh thức tỉnh đã được thay thế hoàn toàn bằng khả năng điều khiển của trí não thông minh. Nhưng lấy thời điểm đó làm mốc, lùi khoảng mười năm trước, vì Thành phố Tinh Vân nằm ở một nơi xa xôi nên Sảnh thức tỉnh khi đó một nửa là vận hành thông qua hệ thống trí não thông minh, một nửa là con người thao tác.".

"Nghe nói đã từng có một thiên tài trực tiếp bị hủy hoại do không được cung cấp đủ dung dịch dinh dưỡng. Trình độ thức tỉnh cuối cùng của anh ta chỉ đạt cấp C. Sau sự việc này, không chỉ toàn bộ nhân viên của Sảnh thức tỉnh bị trừng phạt. Thành trung tâm cũng rất coi trọng việc này, ngay sau đó lập tức gửi nhân lực và nguồn lực để trực tiếp thay thế Sảnh thức tỉnh của chúng ta. Từ đó vận hành hoàn toàn thông qua trí não thông minh.

Đỗ Tĩnh biểu tình phẫn nộ: "Chuyện này mẹ vẫn luôn nghĩ nó như một câu chuyện xưa truyền miệng, không hề nghĩ tới tình huống ấy lại xảy ra với cháu ruột của mình!"

Diệp Mân tức giận dựng tóc gáy, trực tiếp từ trên giường nhảy xuống: "Điện thức tỉnh sao có thể để xảy ra sai lầm lớn như vậy! Thiên phú tốt của cháu trai tôi đã bị hủy hoại! Không được, tôi phải phái người điều tra chuyện này. Rốt cuộc là ai dám hại cháu tôi?"

Diệp Tử Tấn sau khi nghe được những lời nói của Đỗ Tĩnh trong lòng cũng có chút dao động, nhưng cũng không mãnh liệt bằng người thân của cậu. Mặc dù cảm thấy có chút đáng tiếc cái không gian rộng lớn kia, nhưng nhìn thấy Diệp Mân vì tức giận mà trực tiếp nhảy xuống. Cậu vội vàng đi tới đỡ Diệp Mân trở lại giường, giúp ông ngoại thuận thuận khí: "Ông ngoại cũng giống bà ngoại, cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

Ngàn vạn lần không được tức giận, như vậy sẽ dễ dàng tổn thương cơ thể."

Được Diệp Tử Tấn ngoan ngoãn dỗ dành như vậy, cảm giác tức giận trong lồng ngực Diệp Mân lập tức giảm đi rất nhiều. Ông nhìn cháu trai rồi nói: "Nếu trí năng trong Điện Thức Tỉnh điều khiển toàn bộ quá trình, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì. Lần này con thức tỉnh thất bại, nhất định là có người gây sự với Diệp gia ta."

"Con sẽ điều tra chuyện này." Diệp San hai mắt tràn đầy lạnh lẽo. "Mặc kệ là ai, con nhất định sẽ khiến hắn phải trả giá."

"Việc này cũng không cần vội như thế đâu ạ." Diệp Tử Tấn nói: "Thân thể của ông ngoại và bà ngoại hiện tại mới là quan trọng nhất. Vài ngày nữa sẽ tiến hành đợt điều trị tiếp theo. Năng lực y thuật của con tạm thời không thể để người khác phát hiện, cho nên chỉ mẹ mới có thể giúp con thôi."

Diệp San bình tĩnh lại cảm xúc của mình một chút. "Được, nghe theo lời bảo bối."

Sự tình điều tra cũng không cần cô phải tự mình ra mặt. Cô sẽ cử người đi tra sự tình này.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Diệp San đi qua rồi ở mặt trên bấm một chút, một màn hình ánh sáng cao bằng nửa người xuất hiện trước mặt họ. Khung cảnh bên trong chính xác là cảnh tượng bên ngoài biệt thự. Hai người đàn ông trung niên đứng trước cửa nhà họ. Diệp San nhận ra một trong số họ, đó là chủ nhiệm ban nhất của học viện Thanh Mông. Cô suy nghĩ một lúc rồi bật màn hình lên.

Nhìn thấy chuông cửa phát ra quầng sáng màu cam, hai người ở cửa hiểu ra rằng chủ nhân đã chấp nhận liên hệ, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, "Xin chào ngài, chúng tôi là giáo viên của học viện Thanh Mông và học viện Nguyên Không. Chúng tôi đến đây vì trường hợp của bạn học Diệp Tử Tấn.

Diệp San nhìn cha cô một chút. Thấy Diệp Mân gật đầu cô mới trực tiếp mở cửa.

Trong phòng khách, hai vị giáo viên nhìn Diệp Mân đang dựa vào ghế sofa cảm thấy có chút áy náy cùng chột dạ, nhịn không được thì thầm. Trước đó họ từng nghe nói Diệp lão gia bởi vì biết tin cháu trai mình vô tình rơi xuống hồ năng lượng mà tức giận đến mức bất tỉnh. Người ta còn nói rằng Diệp lão gia không còn nhiều thời gian nữa. Nhưng hiện tại xem ra, ông tuy rằng nhìn qua có chút suy yếu nhưng tinh thần rất tốt, đâu có giống một người sắp gần đất xa trời.

"Thật mạo muội quấy rầy các vị. Thời điểm chúng tôi đến bệnh viện thăm bạn học Diệp, được biết em ấy đã trở về nhà. Chúng tôi cũng đã liên hệ với phụ huynh của bạn học Diệp nhưng không có phản hồi. Chúng tôi hơi lo lắng cho nên đành phải mạo muội tìm tới đây." Giáo viên học viện Thanh Mông nói.

Diệp San sửng sốt một lúc, nhìn vào máy liên lạc của mình và phát hiện ra rằng nó đã bị tắt. Hẳn là lúc nãy khi cô giải thích sự việc với trợ lý thì thay vì cúp máy cô lại đã vô tình ấn vào nút trực tiếp đóng máy liên lạc.

"Không biết tình hình của bạn nhỏ Diệp thế nào rồi?" Thầy giáo của Thanh Mông quan tâm hỏi. Khi họ đến bệnh viện hỏi thăm, bác sĩ chỉ nói với họ rằng Diệp Tử Tấn đã tỉnh lại còn đâu mọi chuyện khác đều là bảo mật. Họ không còn cách nào khác là phải đích thân đến hỏi mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!