Chương 32: (Vô Đề)

Editor: SKZ. Felix

Khi Diệp Tử Tấn tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đã trở về phòng, nằm ở trên giường, trên người đắp một cái chăn mỏng. Diệp Tử Tấn xoa xoa cơ bắp đau nhức vì thoát lực, đứng dậy xuống giường, đi ra ngoài gõ nhẹ cửa phòng của vợ chồng Diệp Mân.

"Vào đi." Giọng nói của Diệp San từ trong phòng truyền ra. Vì sợ làm phiền vợ chồng Diệp Mân còn đang nghỉ ngơi nên âm thanh không lớn lắm, vừa đủ để Diệp Tử Tấn có thể nghe rõ.

"Ông bà ngoại thế nào rồi ạ?" Diệp Tử Tấn đi vào trong phòng, nhìn thấy trong nhà mới đặt thêm mấy thiết bị theo dõi tình trạng sức khỏe hằng ngày.

"Ngoại trừ thân thể có chút yếu ra thì ông ngoại và bà ngoại con hiện tại không có vấn đề gì lớn. Tình trạng cơ thể so với trước kia tốt hơn rất nhiều." Diệp San trả lời, nhìn vào ánh mắt mười phần bình tĩnh của Diệp Tử Tấn.

Diệp Tử Tấn bước tới trước đưa tay bắt mạch cho ông bà. Cậu có thể cảm nhận tình trạng cơ thể cùng bệnh tình của họ quả thực đã ổn định lại. Tâm lý lo lắng của cậu tới giờ cuối cùng cũng hoàn toàn được thả lỏng.

"Con cùng mẹ ra ngoài một chút." Diệp San đắp chăn cho bố mẹ cô rồi gọi Diệp Tử Tấn ra khỏi phòng. Đứng ở hành lang đóng cửa lại, Diệp San ngưng trọng hỏi: "Con là ai?"

Tiểu Tấn mắc chứng bệnh thiểu năng chậm hiểu gần tám năm thế nhưng thần trí khôi phục và khỏi bệnh chỉ trong vòng hai tháng. Căn bản thằng bé không thể nào học được thủ pháp chữa bệnh của bác sĩ. Vừa rồi khi thằng bé chữa bệnh cho ông bà ngoại, cô cảm thấy con trai mình thay đổi thành một người hoàn toàn khác. Chưa kể đến những kỹ thuật điều trị mà Tiểu Tấn sử dụng cả đời này cô chưa từng thấy qua, quả thực vừa thần kỳ lại vừa kỳ quái.

Nghĩ tới một số tin tức trước đây mình đã xem, Diệp San cảm thấy có chút trầm trọng. Khi gặp phải một biến cố lớn, một số ít người sẽ sinh ra một nhân cách khác để đối mặt với những sự thật mà họ không thể chịu đựng nổi. Chứng bệnh này còn gọi là tâm thần phân liệt.

Nhân cách sinh ra này không chỉ khác với nhân cách gốc. Đồng thời còn có những năng lực, kiến thức và hành động mà nhân cách gốc không có. Cha mẹ ly hôn, thằng bé bị đẩy vào hồ năng lượng suýt nữa bỏ mạng. Ông ngoài cùng bà ngoại yêu thương bệnh tình trở nặng, sinh mệnh bị đe dọa. Cộng thêm rất nhiều những chuyện xảy ra trước đó từ khi ở nhà Tần Hoài.

Tổng hợp lại chính là một đòn đả kích nặng nề đối với Tiểu Tấn...

Diệp San càng nghĩ lại càng sợ hãi. Cô nghĩ Tiểu Tấn bị tâm thần phân liệt, sợ con trai mình bị tổn thương, càng sợ con trai mình mất đi nhân cách gốc.

"Mẹ?" Diệp Tử Tấn nhìn Diệp san với vẻ mặt nghi hoặc và bối rối, làm như vấn đề vừa rồi mà Diệp San hỏi cậu không thể hiểu được.

Nhìn vẻ mặt của Diệp Tử Tấn như cũ không có gì khác thường, Diệp San đè nén nghi hoặc trong lòng. Sợ k*ch th*ch đến con trai, Diệp San cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng hơn, càng giống như đang nói chuyện phiếm: "Làm sao Tiểu Tấn  biết cách chữa bệnh cho ông bà ngoại thế?"

Diệp Tử Tấn ngượng ngùng cười, trong tay trống rỗng bỗng nhiên xuất hiện hai quyển sách. Chất lượng giấy của hai quyển sách này khác xa với những gì bọn họ có trong thời đại này. Nhìn qua cực kỳ cổ xưa, màu sắc trang giấy cũng đậm hơn một chút. Mặt trên ghi mấy chữ "Thiên Kim Yếu Phương" (*) nhìn qua đã không đơn giản.

"Con học được từ những cuốn sách này." Diệp Tử Tấn như đang hiến báu vật mà đem hai cuốn sách bảo bối cho Diệp San.

Diệp San sửng sốt, một lúc sau mới không dám tin tưởng hỏi lại một câu: "Con lấy hai cuốn sách này từ không gian ra à?"

Diệp Tử Tấn gật đầu.

"Còn những chiếc kim châm mà con dùng để chữa bệnh cho ông bà ngoại cũng được lấy từ không gian sao?" Diệp San hỏi lại.

"Vâng!" Diệp Tử Tấn gật đầu đáp lại. Một tay cầm hai cuốn sách, tay kia từ trong không trung lấy ra một cái túi vải thêu màu xanh lam, đưa cho Diệp San.

Diệp San ngơ ngác nhận lấy đồ vật trong tay Diệp Tử Tấn. Ý nghĩ con trai mình bị tâm thần phân liệt cứ thế bị quăng khỏi đầu. Hiện tại trong đầu cô tràn ngập suy nghĩ khác. Không gian của Tiểu Tấn làm sao có thể cất giữ được những đồ vật như thế này?

Ngoại trừ không gian đã được kỹ thuật công nghệ đặc thù xử lý, những công cụ đã được xử lý bằng công nghệ vũ trụ đặc biệt mới có thể tiến vào trong không gian của Nông Sư để phục vụ công tác thu hoạch. Thậm chí những công cụ đặc biệt đó cũng không thể ở trong không gian của người Nông Sư quá lâu. Lấy thang đo của cô, một Nông Sư cấp hai, theo như cô nghĩ, những công cụ đó chỉ có thể ở trong không gian của cô nhiều nhất là nửa ngày. Những Nông Sư có trình độ thấp hơn thời gian thậm chí còn ngắn hơn.

Kỹ thuật xử lý không gian có yêu cầu rất cao về chất liệu của đồ vật cần xử lý. Kết cấu cùng tính chất cứng là một trong những yêu cầu hàng đầu. Cái kia một thứ sách bằng giấy, một cái là túi vải chứa ngân châm. Hai thứ đồ chơi này hoàn toàn không có khả năng chịu được lực nén ở bên trong không gian đó.

Sắc mặt Diệp San thay đổi, cô nhìn chằm chằm ba thứ đồ vật này một lúc rồi sau đó thử thăm dò đem chúng đặt vào không gian của mình.

Đúng như mong đợi, nó không hoạt động.

Diệp San càng kinh ngạc hơn, tràn đầy phức tạp hỏi: "Ba đồ vật này Tiểu Tấn lấy từ đâu thế?"

"Nó vốn dĩ ở trong không gian của con." Diệp Tử Tấn nói với vẻ mặt rất chân thành. "Sau khi con rơi xuống hồ năng lượng, con có cảm giác như mình đã bước vào không gian, nhưng bên trong có chút khác biệt so với trước đây. Không gian của con biến lớn hơn rất nhiều." Diệp Tử Tấn tán thưởng một tiếng, đôi mắt sáng ngời tiếp tục nói: "Hơn nữa bên trong còn có thêm hai loại thực vật nữa."

Vừa nói, Diệp Tử Tấn vừa cho Diệp San xem cây địa hoàng và cây cà độc dược mà cậu vừa hái từ trong không gian. Bởi vì cây cà độc dược có độc tính cao nên Diệp Tử Tấn không trực tiếp đưa nó cho Diệp San mà chỉ vẫy vẫy nó trước mặt cô rồi lại nhét nó trở lại không gian riêng của mình.

Diệp San lúc này đã khiếp sợ nói không nên lời. Tất cả những gì Tiểu Tấn nói đều phá vỡ sự thường thức của cô về không gian. Cô không biết mình nên chú ý đến điểm nào trong lời nói của Tiểu Tấn.

"Ở giữa không gian của con có một tảng đá rất lớn, nằm lên đó rất thoải mái." Diệp Tử Tấn ngượng ngùng cười. "Khi con bò lên đó thì tình cờ phát hiện ra ba thứ này. Cuốn sách này có nói về rất nhiều loại bệnh, trong đó có một loại giống hệt với bệnh trạng của ông bà ngoại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!