Editor: SKZ. Felix
Diệp Mân nhắm chặt mắt nằm trên giường bệnh, cả người khí sắc không hề ổn định, nhìn qua liền cảm thấy sự sống đang dần biến mất, quanh thân bao trùm một vòng tử khí. Xung quanh cơ thể Diệp Mân có rất nhiều ống dẫn dụng cụ được nối với nhau để giúp ông có thể thở. Trên mặt cũng đeo mặt nạ dưỡng khí. Tuy nhiên, hơi thở của Diệp Mân yếu đến nỗi trên mặt nạ dưỡng khí còn không nhìn rõ hơi ẩm của mỗi lần hít thở.
"Cha tôi sao rồi?" Thân thể Diệp San khẽ run lên, cố gắng đè nén cảm xúc.
"Diệp phu nhân, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi." Bác sĩ Phương vô cùng tiếc nuối nói, thở dài một tiếng. Anh mở dụng cụ bên cạnh, hiện lên đó là dữ liệu thể chất của Diệp Mân. "Cơ thể của cha cô trước đây vốn đã rất yếu, lại còn... Năng lượng cuồng bạo có thể ăn mòn hoàn toàn cơ thể bất cứ lúc nào. Theo như số liệu giám sát được trả lại vài ngày trước thì tương đối ổn định. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ông ấy có thể kiên trì thêm ba đến năm năm nữa.
Thế nhưng vừa rồi ông ấy bị kích động quá mức, nguyên bản năng lượng đã ổn định lại trực tiếp thức tỉnh, hiện tại phần lớn chức năng trong cơ thể của cha cô đã bị phá hủy. Chức năng hồi phục của thiết bị điều trị không có đủ thời gian để bù đắp kịp, thậm chí có thể k*ch th*ch ngược tốc độ phát triển của năng lượng bạo động."
"Tôi không muốn nghe những điều này." Giọng điệu của Diệp San lạnh lùng. Móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, trạng thái căng thẳng đến nỗi xung quanh không ai dám hít thở mạnh. "Tôi muốn biết còn cần gì nữa. Các phương án điều trị, bất kể chúng ở đâu, cả với các thiết bị điều trị mới nhất. Tôi có thể cử người đi mua và giao hàng nhanh nhất có thể."
"Dụng cụ điều trị mà ngài Diệp đang sử dụng là thiết bị vừa được chuyển đến từ phía trung ương vài ngày trước. Đây là loại tân tiến nhất và tốt nhất rồi." Bác sĩ Phương nói.
"Diệp phu nhân, tôi hiểu cô lo lắng cho cha mình như thế nào, nhưng với tình trạng thể chất hiện tại của ngài Diệp thì ... thực sự đã đến giới hạn, xin cô hãy bình tĩnh."
Cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong mắt Diệp San như muốn bùng nổ ra ngoài. Cô nhắm mắt lại một lúc, khi mở ra lần nữa, cảm xúc bên trong đã được giấu đi chỉ có điều giọng nói của cô vẫn còn run rẩy." Cha tôi còn sống được bao lâu nữa?
"Một hoặc hai ngày." Bác sĩ Phương không đành lòng nhưng không còn cách nào khác, đành phải nói rõ ràng.
"Diệp phu nhân, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng."
Diệp San hít một hơi thật sâu và nói: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ Phương. Nhờ ngài chăm sóc mẹ tôi một thời gian."
"Đây là trách nhiệm của tôi, Diệp phu nhân. Cô không cần phải lo lắng." Nói xong, bác sĩ Phương bước ra khỏi phòng bệnh, chính anh cũng cảm thấy không thể chịu nổi.
Anh đã làm việc ở bệnh viện Tinh Vân nhiều năm như vậy, đã chứng kiến biết bao nhiêu tình huống sinh tử như vậy. Hiện tại, cho dù nhìn thấy bệnh nhân sắp chết hay đã chết, trái tim anh ấy cũng không hề rung động chút nào. Nhưng Diệp San... Bác sĩ Phương thở dài trong lòng, anh chưa bao giờ thấy một người khổ như vậy. Chồng cô đã lừa dối cô, sau đó cô sống với bố mẹ và con trai. Kết quả là chỉ trong vài ngày, tất cả mọi người ngoại trừ cô đều bị bệnh nặng phải nhập viện.
Cả gia đình chỉ còn một mình cô gồng gánh. Bên cạnh sự cảm thông dành cho cô, bác sĩ Phương cũng thực sự ngưỡng mộ sự quyết đoán và kiên cường của Diệp San. Anh hiếm thấy ai xuất sắc như Diệp San. Thế nhưng làm sao một người tốt như vậy lại... haiz thở dài...
Sau khi bác sĩ Phương rời đi. Diệp San không còn kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, cô nắm lấy tay Diệp Mân, ngồi xổm trên mặt đất, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, nghẹn ngào khóc nấc lên: "Cha... Người đừng bỏ con một mình..."
"Cạch" Cánh cửa phòng bệnh mở ra.
Diệp San vùi đầu vào trong ngực, thu hồi lại cảm xúc rồi lau nước mắt đứng dậy nhìn về phía cửa. Một cậu bé mặc áo bệnh nhân đứng ngay ngắn ở đó, chỉ đứng yên một chỗ, không tiến vào.
"Tiểu Tấn, sao con lại tới đây?"
"Con nghe nói ông ngoại bị bệnh, con muốn gặp ông ngoại." Diệp Tử Tấn nói. Diệp San trước đó còn rất vui mừng khi biết con mình tỉnh lại. Nhưng sau khi nhận được tin nhắn của quản gia, toàn bộ tâm trạng vui mừng của cô sụp đổ. Cảm giác kiệt sức cùng lo lắng. Thế nhưng khi đó Diệp San chỉ nói với cậu rằng cô có một số việc cần phải làm, để Diệp Tử Tấn tự mình nghỉ ngơi trong bệnh viện.
Nhìn Diệp San, cậu phát hiện cô không đúng lắm. Dường như có chuyện gì đó nghiêm trọng đã xảy ra. Diệp Tử Tấn không yên tâm. Cậu muốn rời khỏi giường bệnh đuổi theo cô, lại tình cờ gặp được bác sĩ đến kiểm tra nên trực tiếp bị túm lại. Cậu năn nỉ cùng đấu tranh với vị bác sĩ đó trong một thời gian dài để cố gắng ra ngoài tìm mẹ Diệp. Nhưng bác sĩ không đồng ý nên cậu đành giả vờ ngoan ngoãn rồi sau đó bí mật chuồn ra sau khi bác sĩ rời đi. Cậu còn bị người máy bảo vệ chặn lại túm về mấy lần. Lặp lại như vậy khoảng năm sáu lần, vị bác sĩ sợ cậu trốn ra lại xảy ra chuyện gì đó, không còn cách nào khác đành phải nói sự thật cho Diệp Tử Tấn.
Nghe được tin cả ông ngoại và bà ngoại đều vào bệnh viện. Trong lòng Diệp Tử Tấn cực kỳ lo lắng. Diệp Tử Tấn rất rõ ràng về tình trạng bệnh của ông bà ngoại. Mặc dù bệnh tình của họ có phần ổn định hơn so với trước nhưng họ vẫn luôn bị đặt trong tình thế nguy hiểm. Chỉ cần xảy ra tình huống bất ngờ, có thể họ sẽ gục xuống ngay lập tức.
Nghĩ tới đây, Diệp Tử Tấn không quan tâm điều gì khác. Sau khi hỏi thăm được số phòng bệnh, cậu lập tức chạy tới.
Cậu đã được ban tặng món quà sống lại một lần nữa, nhiệm vụ của cậu là phải sống thật tốt, hoàn thành trách nhiệm của mình. Mặc kệ trước đó thế nào, ở hiện tại cậu đã coi Diệp San, Diệp Mân cùng Đỗ Tĩnh chính là gia đình của cậu, là những người thân thực sự quan tâm cậu trong suốt thời gian bọn họ sống bên nhau.
"Đến đây nói chuyện với ông ngoại con đi. Nhưng hiện tại sức khỏe ông ngoại không tốt, đừng đánh thức ông ngoại nhé." Diệp San dẫn Diệp Tử Tấn ngồi lên giường, giọng nói có chút mệt mỏi. Cô không muốn Diệp Tử Tấn gặp ông ngoại trong tình cảnh này ngay khi cậu vừa tỉnh lại. Thế nhưng thời gian của Diệp Mân không còn nhiều, thậm chí có thể bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Cô đành phải làm như vậy. Trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng buồn bã và bất lực.
Diệp Tử Tấn bình tĩnh nghe lời rồi đặt tay lên tĩnh mạch của Diệp Mân. Một lúc sau, Diệp Tử Tấn nghiêm túc nói: "Mẹ, mẹ có thể tin con một lần không?"
Diệp San sửng sốt một lát, không biết Diệp Tử Tấn đang nói cái gì.
"Mẹ, con muốn cứu ông ngoại. Dù con có làm gì đi nữa, mẹ có thể tin tưởng con một lần được không?" Diệp Tử Tấn nhìn Diệp San với vẻ quyết tâm.
"Mẹ hiểu, nhưng con không thể can thiệp vào tình trạng của ông ngoại." Diệp San trong lòng căng thẳng, cô cười gượng: "Tiểu Tấn cứ nói chuyện với ông ngoại đi. Tuy ông ngoại con đã bất tỉnh nhưng mẹ tin rằng ông ngoại có thể nghe thấy. Nếu ông ngoại nghe được Tiểu Tấn thì chắc hẳn ông ngoại sẽ vui lắm đó.."
Diệp Tử Tấn cắt ngang những lời này của Diệp San. Cậu nắm chặt lấy tay cô, trong mắt tràn đầy cầu xin, khẩn thiết nói: "Mẹ, xin mẹ hãy tin tưởng con!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!