Diệp Tử Tấn ngơ ngác nhìn các loại quả trong tay Diệp San..... Phép thuật.. Đây là phép thuật sao?!
Từ trong hư không biến ra đồ vật. Đây rõ ràng là phép thuật của các tiên tử được ghi trong những cuốn sách ở nơi trước đây cậu sống.
Diệp Tử Tấn há hốc mồm.
"Cái này là quả táo. Cái này là quả chuối." Diệp San mỗi lần nhắc tên đều cầm lên một loại quả tương ứng kèm theo giọng điệu dịu dàng quyến rũ:
"Bình thường Tiểu Tấn thích ăn quả nào nhất?"
Tất nhiên là không có câu trả lời.
Diệp San cũng không có nản lòng. Cô kéo chiếc bàn nhỏ bên cạnh lại gần rồi đặt hai quả trái cây lên đó. Lần nữa lại giơ hai tay ra trước mặt Diệp Tử Tấn, hai tay trống trơn.
"Những trái cây này đều được trồng trong không gian của mẹ. Mỗi ngày đều sẽ ra quả một lần." Diệp San nói, đuôi mắt phượng xinh đẹp hơi nhếch lên, bên trong là ánh sáng chiếu rọi.
"Không gian của mẹ rộng hơn 1.000 mét vuông. Mẹ trồng hơn 30 loại trái cây, 40 loại rau và 5 loại cây lương thực."
Vừa nói, trong tay Diệp San lại lần nữa từ không khí lần lượt hiện ra những bông lúa mì, ngô, nho và bắp cải.
Bất cứ khi nào có thứ gì đó xuất hiện. Diệp San sẽ giảng giải cho Diệp Tử Tấn một lượt. Giải thích thứ này tên là gì. Bộ phận nào có thể ăn được và bộ phận nào không thể ăn.
Một lúc sau, trên bàn đã tràn đầy các loại lương thực.
Diệp Tử Tấn nhìn rau quả bày đầy trên bàn. Hai mắt cũng không dám chớp lấy một cái.
Đầu óc cậu như bốc cháy rồi trống rỗng.
Hôm nay gặp phải quá nhiều chuyện ngoài sức tưởng tượng của cậu, Diệp Tử Tấn cảm thấy đầu óc mình không thể dùng được nữa rồi.
"Tiểu Tấn à. Không gian của mẹ là lớn nhất trong toàn bộ thành Tinh Vân. Không ai có thể so sánh được với mẹ." Diệp San chạm vào mái tóc mềm mại của Diệp Tử Tấn rồi nói với vẻ hoài niệm:
"Thời điểm lúc mẹ thức tỉnh thần lực, tỉnh dậy khiến cho các nhân viên công tác cùng mọi người xung quanh hoảng sợ một phen".
"Tiểu Tấn sắp tám tuổi rồi, tháng sau chính là thời gian tổ chức nghi lễ thức tỉnh." Diệp San có chút phức tạp nói: "Không biết Tiểu Tấn sẽ thức tỉnh thần lực hay là thức tỉnh không gian."
Trí óc của Tiểu Tấn vốn đã khiếm khuyết, từ nhỏ cậu đã là bộ dáng ngốc ngốc như vậy. Cho dù có thức tỉnh không gian hoặc là thần lực, chỉ sợ cậu cũng không cách nào học được biện pháp sử dụng nó.
Diệp San xua đi nỗi buồn trong lòng, tiếp tục hỏi với vẻ mong đợi: "Tiểu Tấn à, con hy vọng trở thành một Chiến sĩ với năng lực mạnh mẽ, hay là hy vọng trở thành một Nông sư giống như mẹ?"
Đứa trẻ phấn nộn mũm mĩm như cũ vẫn duy trì bộ dáng ngốc ngốc.
Diệp San không giấu được sự mất mát trong ánh mắt.
Cô hít một hơi thật sâu rồi cất đi rau quả cùng lúa mì lên bàn.
Đã sáu năm.
Kể từ khi Tiểu Tấn được phát hiện mắc chứng thiểu năng trí tuệ bẩm sinh và có thể bị ngu ngốc suốt đời. Diệp San ngày nào cũng lặp lại những lời nói này với bảo bối của mình.
Cô chịu khó giải thích cho đứa nhỏ tên gọi của những thứ xung quanh và công dụng của chúng.
Vì cô luôn cảm thấy có một tia hy vọng rằng một ngày nào đó con của mình sẽ có thể nói chuyện và giao tiếp với cô.
Cho dù đứa trẻ không thể thức tỉnh không gian hay thần lực cũng không sao cả. Cô chỉ hy vọng con mình có thể nói và chạy nhảy như những đứa trẻ khác và sống một cuộc sống hạnh phúc.
Diệp Tử Tấn có thể thấy rõ được sự đau đớn sâu trong đôi mắt Diệp San. Cậu cảm thấy áy náy nhưng lại không dám làm ra hành động thiếu suy nghĩ.
Cậu là một linh hồn đến từ một thế giới khác. Sống lại trong cơ thể của con trai cô, cho dù con cô vốn là một kẻ ngu ngốc, cho dù cậu bé đã biến mất thế nhưng cậu cũng coi như là đoạt đi số mệnh của đứa trẻ và chiếm lấy cơ thể này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!