Chương 29: (Vô Đề)

Edit: SKZ. Felix

"Không có gì." Tây Thi bình tĩnh trả lời nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào đám trẻ đang đi lên cầu thang.

Buổi huấn luyện lần này có cường độ rất lớn. Để tránh việc các học sinh bị thương, bọn họ phải ở trong trường và ngâm mình trong dung dịch chữa trị vào ban đêm để tiến hành điều dưỡng thân thể. Vì thế cho nên một tuần rồi Tây Thi không có vào khoang mô phỏng.

Học viện thông báo thời gian tương đối gấp, Tây Thi về nhà một chuyến cùng mẹ anh nói một tiếng rồi mang theo một số nhu yếu phẩm cần thiết trở về trường. Trước khi rời đi, anh vào khoang mô phỏng một lần, nhưng vì lúc này là ban ngày, Tiểu Tinh không online nên anh chỉ có thể nhắn lại một câu. Nói mình tạm thời có việc, không thể lên trò chơi. Chỉ là không thấy được Tiểu Tinh trả lời, Tây Thi cảm thấy có chút trống trải.

Học viện tốt nhất ở Thành phố Tinh Vân chính là Học viện Nguyên Không của anh và Học viện Thanh Mông bên cạnh. Vì tư chất của Tiểu Tinh không tồi nên rất có thể em ấy sẽ vào một trong hai học viện này. Mặc dù biết mình không thể trực tiếp nhận ra Tiểu Tinh, nhưng Tây Thi vẫn là nhịn không được đem ánh mắt hướng tới những học sinh mới này.

"Anh Tây Thi, anh một bên thực hiện squat, một bên cứ nhìn sang bên kia, anh không sợ ảnh hưởng tới eo sao?" Cậu bé nhịn không được liền nói. Nhiệm vụ luyện tập của họ trong nửa giờ này là thực hiện một trăm lần squat, và sau nửa giờ nữa họ sẽ thực hiện nhiệm vụ khác. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong khoảng thời gian quy định, họ phải để phần còn thiếu đến tối để tiếp tục thực hiện bù. Nếu vẫn không thể làm được, điểm của khóa học này sẽ bị hạ xuống...

Thiếu niên đã đổ mồ hôi đầm đìa và gần như kiệt sức, chỉ có thể dựa vào việc tám nhảm với Tây Thi để chuyển hướng sự chú ý của mình.

"Không." Tây Thi trả lời, sau đó trực tiếp đứng dậy, động đậy tay chân.

Cậu bé sửng sốt một lúc rồi lập tức r*n r*: "Anh Tây Thi, sao anh làm nhanh thế? Sao anh không đợi em!"

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện, họ có thể làm bất cứ điều gì mình muốn trước khi nhiệm vụ huấn luyện tiếp theo đến.

Tây Thi xoa xoa cái đùi đau nhức của mình, đi đến gần hồ năng lượng. Anh cảm giác được nguồn năng lượng dồi dào từ trên mặt hồ thẩm thấu vào cơ bắp, tan chảy từng chút một khiến cảm giác căng nhức giảm bớt đi không ít.

______

"Các học sinh, các em lấy hết thiết bị trí năng thông minh ra đưa cho thầy Ngô bảo quản." Thầy giáo của học viện Nguyên Không chỉ vào một nhân viên bên cạnh nói: "Năng lượng chấn động trong hồ năng lượng quá mạnh, các thiết bị trí năng thông minh ở bên trong rất dễ hư hỏng. Để tránh việc bị thiệt hại về tài sản, vui lòng tự nguyện giao nộp thiết bị của mình ".

"Thầy ơi, trí não cũng phải nộp lên sao ạ?" Hạ Mạt từ lớp 7 Thanh Mông rụt rè giơ tay hỏi. Cậu bé còn muốn dùng trí não để chụp lại ảnh hồ năng lượng này a.

"Không cần, những quả cầu phòng hộ đưa cho các em có thể giảm bớt tổn thương cho trí não." Giáo viên nói. Thiết bị trí não đối với học sinh cực kỳ quan trọng, trong tình huống bình thường họ sẽ không thu lại trí não cá nhân này. Bọn nhóc còn chưa kịp cao hứng, thầy giáo đã nói thêm một câu: "Nhưng thời điểm đi lên các em phải đóng trí não trước. Tuy rằng năng lượng dao động bên trong sẽ bị quả cầu phòng hộ chặn lại một phần nhưng cũng có khả năng khiến trí não gặp sự cố."

Các học sinh có chút thất vọng nhưng đều ngoan ngoãn giao lại tất cả các thiết bị thông minh mà bọn nhóc mang theo ngoại trừ trí não. Sau khi bọn nhỏ giao thiết bị xong, thầy Ngô đứng trước một chiếc bàn cao bằng nửa người, trực tiếp chạm vào màn hình trong suốt. Chiếc khay trắng đựng thiết bị trên bàn tự động bay lên, bay vào tủ đựng đồ phía sau.

Đem toàn bộ đồ đạc cất hết, giáo viên của học viện Thanh Mông và học viện Nguyên Không lần nữa kiểm tra lại tình trạng đeo cầu phòng hộ của học sinh, phát hiện một số học sinh đeo không đúng cách, thầy giáo bọn họ còn đặc biệt tới cố định lại thiết bị cho từng đứa.

"Lát nữa các em xếp hàng đi theo tôi lên tầng hai, không được chen chúc, đùa giỡn. Nếu có vi phạm sẽ bị kỷ luật." Thầy giáo nhấn mạnh lại một lần nữa rồi mang theo học sinh đi tới khu ngắm cảnh ở tầng hai.

Hồ năng lượng này cũng không lớn lắm, chỉ khoảng một nghìn mét vuông. Để tránh việc học sinh vô tình rơi xuống nước rồi xảy ra những thương tích không thể tránh khỏi, các biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt đã được thực hiện ở cả tầng một và tầng hai. Khu vực luyện tập ở tầng một dựa vào năng lượng phát ra từ hồ năng lượng để rèn luyện, không bị chặn bởi bất kỳ vật liệu đặc biệt nào để tránh việc năng lượng không thể dung nhập vào cơ thể. Xung quanh hồ chỉ thiết lập một lưới kim loại bao xung quanh.

Không biết học viện thiết kế như thế nào, mặc dù có thể nhìn rõ lớp lưới kim loại này nhưng nó không hề cản trở tầm nhìn phía sau. Bạn vẫn có thể nhìn rõ khung cảnh hồ nước trong khu tập luyện.

Về phần tầng hai, vì là khu vực dành riêng cho việc ngắm cảnh nên các biện pháp bảo vệ ở tầng này càng nghiêm ngặt hơn. Chất liệu đặc biệt trong suốt bao quanh toàn bộ tầng hai. Một mặt, nó cách ly năng lượng với hồ, nhưng mặt khác, nó không cản trở những người ở tầng hai thưởng thức khung cảnh bên dưới. Khu tập luyện có tầm nhìn không bị cản trở. Toàn bộ tầng hai là một tòa nhà hình vòng tròn trong suốt, đi lên cầu thang sẽ có một hành lang dài thẳng tắp nối liền với nhau.

Diệp Tử Tấn và những người khác không thể nhìn rõ mặt hồ khi họ ở bên ngoài. Hiện tại, ngay khi bước vào hành lang trong suốt, bọn trẻ lập tức bị chấn động.

Nước hồ trong xanh như pha lê gợn sóng và lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, tạo cảm giác như lạc vào chốn thần tiên.

"Hồ năng lượng này thật đẹp!" Yến Yên, cô bé luôn có tính cách năng động, bốc đồng lúc này không khỏi mở to hai mắt, nhìn khung cảnh bên dưới không muốn rời bước.

"Nếu có thể mở trí não thông minh lên quay video thì tốt quá." Hạ Mạt có chút tiếc nuối nói.

Vương Lãng cười hắc hắc, vỗ vỗ Hạ Mạt với giọng nói khoe khoang: "Muốn quay video ha, mau gọi một tiếng anh, anh ghi hình cho cậu." Vương Lãng vừa nói vừa lấy ra một chiếc camera hình con chim trông như trong hoạt hình, có kích thước bằng một quả trứng cút.

Hạ Mạt sửng sốt: "Không phải thầy giáo bảo nộp hết thiết bị thông minh sao? Tại sao cậu còn giữ một cái?"

"Tớ đã sớm nghe nói cảnh quan hồ năng lượng của Nguyên Không rất tốt." Vương Lãng nhướn mày đắc ý. "Cho nên tớ đã sớm mua một chiếc camera tự động chất lượng cao, thứ này cho dù có ném xuống nước cũng không có việc gì, sẽ không bị sóng năng lượng phá hủy dễ dàng như vậy đâu."

Vương Lãng vừa nói vừa ấn vào mỏ con chim nhỏ, chiếc camera tự động giống như chim thật lập tức vỗ cánh bay lên.

Hạ Mạt mở to mắt: "Thật sự có tác dụng..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!