Chương 27: (Vô Đề)

Edit: SKZ. Felix

Những đứa trẻ lớp 7 còn lại cũng theo sát phía sau, đứng đối diện với học sinh Nguyên Không, tức giận trừng mắt, xắn tay áo lên như chuẩn bị đánh nhau. Diệp Tử Tấn được bọn họ bảo hộ ở phía sau. Cậu muốn tiến lên giúp một tay lại bị Vương Lãng chặn lại: "Cậu đợi ở đây, đừng tham gia náo nhiệt làm gì. Chờ tụi tớ đòi lại công bằng cho cậu."

Diệp Tử Tấn dở khóc dở cười, nhưng trong lòng cũng cảm thấy rất ấm áp. "Không sao, để tớ giải quyết."

Kể từ ngày đầu tiên khai giảng, sau cái buổi tụi nhỏ trao đổi quà hôm đó, các bạn trong lớp đều lo lắng cậu bị bắt nạt vì tư chất loại F cho nên thay nhau che chở và bảo vệ cậu. Diệp Tử Tấn cãi cọ tranh luận với các bạn nhiều lần, nhưng những đứa nhóc này ngoài mặt thì đồng ý, quay lại thì lại đâu vào đấy, vẫn cứ làm theo ý mình. Diệp Tử Tấn không còn cách nào khác đành phải nghe theo họ.

Yến Yên nghe được lời nói của Diệp Tử Tấn, liếc cậu một cái nhìn sắc lẹm, lườm cậu nói: "Đừng tiến lên! Lâm Chương, trông coi cậu ấy đi."

Lâm Chương đáp lại, đang đứng đằng trước ngay lập tức lùi xuống sau đứng cạnh, đặc biệt bảo vệ Diệp Tử Tấn. Diệp Tử Tấn bất đắc dĩ đành phải ngoan ngoãn đứng tại chỗ.

"Rõ ràng chính là phế vật, còn không cho người khác nói sao?" Một học sinh của Nguyên Không trào phúng nói.

"Cậu mới là phế vật" Yến Yên trừng mắt, cao giọng hô một tiếng: "Vương Lãng!"

Vương Lãng lập tức hiểu ý. Mặt khác những học sinh khác cũng hiểu được, lập tức giơ nắm đấm bắt đầu động tay. Học sinh của Nguyên Không không kịp cảnh giác, nháy mắt một cái đã bị đánh ngã xuống mặt đất.

Thầy giáo của học viện Thanh Mông vui tươi hớn hở nhìn nom cực kỳ vui vẻ. Trong khi thầy giáo của học viện Nguyên Không lạnh lùng nhìn với vẻ mặt thờ ơ. Chỉ cần những học sinh này ra tay không quá phận, bọn họ cũng sẽ không quản tới.

Sau khi ăn vài cú đấm, đám học trò của Nguyên Không cũng kịp phản ứng. Một bên bảo vệ phần đầu, một bên cố gắng đứng dậy và nghĩ cách đánh trả. Những đứa trẻ lớp 7 tố chất thể lực không tính là cao, nhưng bọn họ nắm bắt điểm yếu và cơ hội rất tốt. Nhìn thấy đối phương phản ứng, nhận ra mình không thể chiếm ưu thế nữa, nháy mắt một cái lũ nhóc lập tức rời khỏi chiến trường, một lũ nhóc vèo cái trốn ở phía sau thầy giáo.

Các học sinh của Nguyên Không đứng dậy với những vết bầm tím trên mặt, họ muốn trả thù nhưng sợ vị giáo viên đang đứng trước mặt, nghẹn khuất cưc kỳ kêu lên. "Có bản lĩnh thì ra đây đánh nhau thêm một lần nữa a."

Yến Yên cười lạnh: "Thua thì chính là thua. Đánh thua còn kêu to như vậy, còn không muốn nhận mình thua sao?"

Các học sinh của Nguyên Không rất tức giận. "Ai thua? Các cậu rõ ràng lợi dụng lúc chúng tôi không để ý liền xông vào hãm hại người khác!"

"Nói nhảm! Lại tiếp tục nói nhảm!" Vương Lãng trợn mắt với vẻ mặt khinh thường. "Có phải tất cả học sinh của Nguyên Không mấy người như vậy mà còn mạnh miệng nói mình không đáng thua sao? Mấy người thật sự làm cho Nguyên Không xấu hổ."

"Cậu! Các cậu quả thực là——" Học sinh Nguyên Không quả thực sắp tức giận đến nổ tung. Bọn họ bị đánh rồi còn bị bôi nhọ như thế này.

"Các cậu đừng ở đây chày cối nói lý. Chúng tôi nói Diệp Tử Tấn phế vật có chỗ nào sai? Người có tư chất F không phải là phế vật thì là cái gì?" Tần Thụy che mặt, tức giận.

"Cậu——" Vương Lãng xắn tay áo lên, nghiến răng nghiến lợi muốn lao tới đánh hắn lần nữa.

Diệp Tử Tấn lúc này vỗ vỗ vai hắn. Vương Lãng quay đầu nhìn cậu: "Người cậu ta đang nói là tớ, để tớ tự mình xử lý."

Vương Lãng còn đang do dự nhưng Yến Yên lại đồng ý, nhỏ giọng nói với Vương Lãng: "Tí nhớ để ý kỹ cậu ấy, đừng để Tử Tấn phải chịu thiệt."

"Cậu nói tôi phế vật. Nhưng cậu bị đánh thành cái dạng này thì gọi là gì nhỉ?" Diệp Tử Tấn tiến lên mấy bước rồi dừng lại trước mặt Tần Thụy.

Tần Thụy sắc mặt trở nên khó coi. "Lợi dụng lúc người khác không để ý! Rõ ràng là tiểu nhân, còn mày là thằng phế vật....

-hự." Nó còn chưa kịp nói xong, Diệp Tử Tấn đã đá vào bụng nó một cước. Tần Thụy không nghĩ tới cái thằng phế vật mà nó luôn chướng mắt thế mà lại dám đánh nó. Nó không hề phòng bị, cứ thế bị một đá trực tiếp ngã trên mặt đất.

"Nói nhảm cái gì? Cậu mới là..." Diệp Tử Tấn còn định trào phúng Tần Thụy mấy câu, kết quả Vương Lãng thấy tình hình không ổn đã dùng tay kéo cậu lại. Những lời định nói ra của Diệp Tử Tấn đều nghẹn lại trong cổ họng. Cậu có chút kìm lại, khí thế cùng tức giận ban nãy cũng theo đó tiêu tan. Những lời gay gắt kia có nói cũng không còn cảm giác nữa, Diệp Tử Tấn không muốn nói ra, đành phải nuốt lại. Một lúc sau, những người lớp 7 lao tới và đem Diệp Tử Tấn bảo hộ ở phía sau.

Tần Thụy đứng lên sau, hai mắt đỏ bừng tức giận, không chút do dự lao về phía Diệp Tử Tấn, lại bị người lớp 7 trực tiếp đẩy ra ngoài: "Làm gì vậy, khi dễ người khác sao?"

Các học sinh của Nguyên Không bị nhóm học sinh Thanh Mông phớt lờ tức giận, toàn bộ vọt lại đây. Lâm Chương lại trực tiếp kéo giáo viên của mình đứng chắn trước mặt bọn họ. Học sinh Nguyên Không lửa giận ngập trời lập tức bị dội một gáo nước lạnh. Tay đang giơ nắm đấm cũng ngượng ngùng hạ xuống.

"Các ngươi là một đám hèn nhát, có bản lĩnh thì đừng trốn sau lưng giáo viên!"

"Ai trốn? Các cậu chính là không có gan dám tới gần, lại còn nói bọn tôi trốn sao?" Vương Lãng gân cổ hét lên: "Đạo đức giả!"

"Cậu--!"

"Được rồi, cũng sắp đến giờ rồi. Chúng ta tiếp tục vào lớp đi. Không phải tới tiến hành đấu giao hữu sao? Muốn phân thắng bại thì tính trong trận đấu đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!