Trong một căn phòng tràn đầy trang trọng.
"Tình huống buổi thức tỉnh năng lực hôm qua thế nào?" Một người đàn ông cao lớn mặc quân phục đứng dậy. Ông ta có một khuôn mặt tuấn lãng, những đường cơ bắp hoàn hảo ẩn giấu dưới bộ quân phục thẳng tắp. Bộ phận nào trên cơ thể cũng tràn đầy sức bùng nổ.
"Tướng quân, đây là thông tin thức tỉnh được truyền đến từ các tinh cầu ngày hôm qua."
Người trước mặt mở quả cầu lưu trữ trong tay ra, đặt nó lên hộp chiếu màu đen trên bàn. Ngay lập tức theo đó một phần tài liệu phân tích gần như bao phủ toàn bộ bức tường xuất hiện trước mặt bọn họ. "Cấp C và cấp D nhiều nhất. Cấp B có hơn một nghìn người. Còn lại chỉ có một người cấp A."
Người đàn ông cao lớn cau mày: "Tư chất trên cấp A thì sao?"
"Không có phát hiện thưa tướng quân."
"Không có sao..." Tiếng ủng quân đội chạm đất vang lên trong phòng. Người đàn ông cao lớn bước tới trước tài liệu phân tích, cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới.
"Tướng quân..." cấp dưới của ông ta ngập ngừng nói: "Mặc dù số liệu đã được báo cáo nhưng cũng có khả năng xảy ra sai sót và thiếu sót. Mặc dù chúng ta đã chặn được trí năng địa phương nhưng thời gian quá ngắn, chương trình ngụy trang vẫn chưa được bố trí thành công, nhân lực lại thiếu hụt cho nên việc báo cáo thủ công chắc chắn sẽ dẫn đến thiếu sót ".
"Hiện tại tiến độ chặn như thế nào?" Tướng quân hỏi.
"Năm hành tinh ở vùng rìa đã bị bao phủ. Ngoại trừ một số thành phố trọng điểm có thủ tục mã hóa và phong tỏa khó khăn thì những cái khác đã bị chặn lại, thay thế bằng vật tư thủ công và khai báo thủ công, trao cho họ quyền hạn cao nhất." Thủ hạ trả lời: "Nhưng hiện tại chúng ta có quá ít nhân lực để điều động kiểm soát, có một số ít thành phố vẫn sử dụng nhân viên ban đầu.
Mặc dù đã xâm nhập vào trung tâm điều khiển ngụy trang trí năng thông minh và đưa ra chỉ thị cho họ, nhưng không có sự giám sát của trí năng thông minh, vẫn không có cách nào để đảm bảo lòng trung thành của họ trong công việc.
Tướng quân suy nghĩ một chút: "Số liệu báo lên rồi sao?"
Cấp dưới gật đầu. "Sau khi sàng lọc không tìm thấy tư chất cấp A trở lên nên số liệu được truyền thẳng lên trên. Số liệu báo lên đã được ngụy trang cẩn thận, sẽ không gặp phải vấn đề gì."
Tướng quân gật đầu. "Tạm dừng việc mở rộng phạm vi đánh chặn, trước tiên bố trí chương trình ngụy trang ở trong khu vực bị chặn đã. Cố gắng hoàn thành nó trước ngày thức tỉnh của tháng sau. Nếu có vấn đề, chuẩn bị trước để điều động nhân sự và thay thế toàn bộ nhân viên trước đây thành người của chúng ta.
"Vâng, thưa tướng quân!" Thuộc cấp của ông chào theo nghi thức quân đội.
Trước khi mở cửa rời đi, cấp dưới lại dừng lại, ngập ngừng nói: "Tướng quân, trong số những người thức tỉnh lần này, xuất hiện một tư chất loại F, thuộc về thành Tinh Vân."
Tướng quân sửng sốt một lát, lẩm bẩm một câu: "Thành phố Tinh Vân..."
"Tướng quân, ngài đã nhiều năm không gặp tiểu thiếu gia rồi phải không..." Thuộc hạ có chút không đành lòng nói.
"Bây giờ chưa phải lúc, tư chất của thằng bé hiện tại mà ở lại với ta sẽ gặp rắc rối." Tướng quân nhanh chóng thu lại cảm xúc bình tĩnh nói: "Ngươi lui ra đi."
"Rõ!"
————
Câu hỏi đột ngột của Diệp San khiến Diệp Tử Tấn sững người, nhưng cậu nhanh chóng trở lại bình thường và mỉm cười chào đón Diệp San: "Mẹ, mẹ đã trở lại!"
Diệp San ngồi xuống phía đối diện sô pha, "Nghe bà ngoại con nói hôm nay con học được cách thu thập thực vật từ trong không gian, Tiểu Tấn thực thông minh."
"Cám ơn mẹ!" Diệp Tử Tấn miệng ngọt nhưng tay tiếp tục không ngừng ấn vào huyệt đạo của Diệp Mân.
"Làm sao Tiểu Tấn biết ấn vào vị trí này có thể khiến chân ông ngoại thoải mái hơn thế?" Diệp San không bỏ qua câu hỏi trước đó, lặng lẽ quan sát động tác của Diệp Tử Tấn.
"Lúc trước mỗi khi chân không thoải mái, con liền ấn vào đây sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều!" Diệp Tử Tấn ngoan ngoãn nói. Cậu không thể bỏ mặc bệnh tình của ông ngoại và bà ngoại. Nhưng một khi cậu tiến hành điều trị chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ. Diệp Tử Tấn đã sớm chuẩn bị sẵn lý do này để lừa gạt qua đi, nhưng nếu thời điểm cậu thực hiện trị liệu châm cứu bằng ngải cứu cho ông bà ngoại sau này, cái cớ này chắc chắn sẽ không xài được...
"Trừ bỏ lần trước ngã, Tần Thụy có phải hay không thường xuyên ức h**p con?" Xác nhận suy nghĩ của chính mình, sắc mặt Diệp San càng trở nên không tốt.
Diệp Tử Tấn sửng sốt một lát, có chút buồn rầu nói: "Con không nhớ rõ..."
Ngay từ giây phút đầu tiên Diệp San nhìn thấy cậu con trai nhỏ dễ thương của mình mát xa cho ông nội một cách khéo léo như vậy, trong lòng cô đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Tiểu Tấn từ nhỏ đã ngốc ngốc, mới một tháng trước mới khá hơn sao có thể biết được điều này?
Diệp San cũng đặc biệt tìm kiếm một số thông tin về mát xa trên Tinh Võng. Không ai trong số họ dạy cách ấn vào sau lưng dưới khi điều trị chứng khó chịu ở chân. Vậy thì lời giải thích duy nhất là Tiểu Tấn đã tự mình đoán ra, nếu vậy thì Tiểu Tấn nhất định cảm thấy khó chịu nên mới...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!