Nghe được lời Diệp San nói, vẻ mặt Tần Hoài trở nên cứng ngắc: "San San, em đừng đùa anh."
"Tôi không đùa đâu." Diệp San lại đưa bút về phía trước. "Anh có thể đọc kỹ bản thỏa thuận ly hôn này, tôi sẽ không động vào một nửa số tiền của anh."
Tần Hoài lại tập trung chú ý vào phần văn kiện, bốn chữ "Thỏa thuận ly hôn" đặc biệt chói mắt.
Tần Hoài nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, hắn quyết đoán chỉ bằng vài thao tác tay đơn giản, văn kiện hiện trước mặt hắn đã bị phá hủy hoàn toàn. Màn sáng chậm rãi biến mất trước mặt hắn.
"Anh không đồng ý."
Diệp San tựa hồ đã đoán trước được phản ứng của Tần Hoài, cũng không có chút gì kinh ngạc. Cô đặt cây bút lên bàn: "Tôi sẽ gửi một bản thỏa thuận khác vào email của anh. Sau khi đọc xong nếu có thắc mắc gì thì có thể liên hệ với tôi. Chúng ta có thể thương lượng các điều khoản cụ thể."
"Anh nói, anh sẽ không ly hôn." Tần Hoài có chút tức giận. "Chúng ta kết hôn nhiều năm như vậy, vẫn luôn sống rất tốt. Em định ly hôn với anh chỉ vì một cái phế vật sao?!"
"Chát" một tiếng. Mặt Tần Hoài bị đánh nghiêng sang một bên, trên mặt nóng bừng đau đớn.
Diệp San ánh mắt có chút lạnh lùng, "Tần Hoài, anh không có tư cách nói con trai của tôi như vậy. Hy vọng anh về sau khi nói chuyện chú ý một chút."
Tần Hoài che má, có chút suy sụp: "Thật xin lỗi, anh vừa rồi nói không có suy nghĩ. Tử Tấn cũng là con trai anh, anh đương nhiên hy vọng thằng bé có thể khá hơn. Anh để thằng bé đi Mục Vân thực chất là vì lợi ích của chính nó. Thằng bé đã thức tỉnh tư chất F, nếu để nó ở lại đây, nó sẽ nhận được ánh nhìn lạnh lùng và chế giễu như thế nào? Anh hy vọng thằng bé có thể lớn lên hạnh phúc và sống một cuộc sống bình thường".
"Tần Hoài, đừng tự lừa dối mình." Diệp San nhàn nhạt nói: "Mục đích của anh muốn Tử Tấn đi Mục Vân Trấn là gì trong lòng anh tự rõ. Anh cho rằng tư chất của thằng bé sẽ khiến Tần Hoài anh trở thành trò cười của thành Tinh Vân. Anh cảm thấy từ đầu đến cuối Tiểu Tấn đều là nỗi sỉ nhục của anh, mặc kệ lúc trước thằng bé vẫn còn bị bệnh ngu ngốc hay bây giờ dù khỏi bệnh nhưng tư chất cấp F-."
"Anh đang làm tất cả những điều này chỉ vì chính bản thân anh."
Bàn tay Tần Hoài đặt trên bàn chậm rãi siết chặt.
Lời nói của Diệp San như xé nát hắn, phơi bày mọi thứ bẩn thỉu trong lòng hắn ra ánh sáng. Cho dù Tần Hoài không muốn, hắn cũng phải thừa nhận, Diệp San nói không có gì sai.
"Nhiều năm như vậy, anh đã làm tròn trách nhiệm làm cha của mình chưa?" Diệp San ánh mắt sắc bén như dao hỏi: "Theo tôi, Tần Thụy giống con trai của anh hơn Tiểu Tấn."
Sắc mặt Tần Hoài bỗng nhiên cứng ngắc, đầu ngón tay khẽ động.
Diệp San không để ý tới sự khác thường của hắn, tiếp tục nói: "Chúng ta có thể ở bên nhau thì cũng có thể chia tay. Sau khi ký thỏa thuận ly hôn này, anh không còn phải lo lắng về việc bảo vệ cái gọi là tôn nghiêm mặt mũi nhà họ Tần các người chỉ vì có một đứa con trai tư chất loại F."
Nói xong, Diệp San đặt một quả cầu bạc khác lên bàn, giống như quả cầu trước, quay người rời đi.
Tần Hoài nhìn chằm chằm hai quả cầu bạc trên bàn hồi lâu. Vẻ mặt đột nhiên trở nên hung hãn, bỗng nhiên đem chúng ném mạnh xuống đất khiến các mảnh vỡ nhỏ văng khắp nơi.
Trong văn phòng có động tĩnh lớn như vậy khiến thư ký Đường bên ngoài giật mình, gõ cửa hỏi: "Tần tổng?"
Tần Hoài suy sụp bưng kín mặt, bình phục cảm xúc dâng trào trong lòng: "Không có việc gì."
————
Khi Diệp Tử Tấn tỉnh lại, phát hiện mình đã trở về phòng hơn nữa lúc này trời đã tối, hiển nhiên cậu đã ngủ cả một đêm. Nghĩ kỹ lại, Diệp Tử Tấn nhận ra mình đã ngủ quên trên máy bay. Sau khi được bế về phòng, bản thân ngủ say tới mức một chút phản ứng đều không có, tức khắc có chút thẹn thùng.
Sau khi đi xuống lầu, Diệp Tử Tấn phát hiện trên bàn vẫn còn bày đồ ăn, bên trên hơi nóng vẫn còn bốc ra từ đó.
"Tiểu Tấn tỉnh rồi sao." Đỗ Tĩnh cười nói.
"Chào buổi sáng bà ngoại." Diệp Tử Tấn vội vàng chạy tới giúp bà.
Đỗ Tĩnh không nhịn được cười: "Sớm cái gì nha, bây giờ đã là buổi chiều rồi."
Sắc mặt Diệp Tử Tấn đỏ bừng, cậu tưởng bây giờ mới là bình minh chứ. Trách không được bụng nhỏ của cậu kêu ọt ọt đến là lợi hại, hóa ra mình ngủ lâu như vậy nha.
"Đói bụng đi? Đồ ăn đã được hâm nóng cho con. Tiểu Tấn nhanh ăn đi." Đỗ Tĩnh ngồi xuống chỗ của mình, vỗ vỗ tay Diệp Tử Tấn. "Bà đặc biệt dành món sườn heo om mà con yêu thích nhất đó."
"Cám ơn bà ngoại." Diệp Tử Tấn thực sự đói bụng, liền cầm đũa bắt đầu ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!