Chương 20: (Vô Đề)

Việc cung cấp dung dịch dinh dưỡng không đủ sẽ khiến việc thức tỉnh bị gián đoạn giữa chừng và có khả năng cả đời này không thể thức tỉnh lần nữa. Mà có thể đem dịch dinh dưỡng trong khoang kiểm tra tiêu hao sạch sẽ đều có tư chất thấp nhất là A+.

Hủy hoại một thiên tài có tư chất cấp A+, thậm chí là tư chất cấp S là khái niệm gì?

Tên nhân viên không dám nghĩ rằng nếu cấp trên biết chuyện này thì công việc hoặc thậm chí cả đời hắn liền xong rồi. Tay hắn run lên, đứng đó hồi lâu rồi hít một hơi thật sâu, vẻ mặt kiên quyết bước đến bảng điều khiển chính, ấn vài lần để xóa bản ghi cảnh báo của khoang dinh dưỡng.

————

Diệp Tử Tấn sốt ruột lôi kéo Diệp San về nhà. Mục đích chính là muốn hỏi một chút làm cách nào để vào không gian của chính mình và làm thế nào để hái thực vật bên trong. Nhưng không hiểu sao, vừa lên tới phi hành khí, cậu lại cảm thấy mệt mỏi đến mức không muốn cử động dù chỉ một ngón tay. Vừa ngồi vào chỗ ngồi, Diệp Tử Tấn liền không mở nổi mắt, mê man mà ngủ mất.

Diệp San nhìn thấy con trai ngủ ngon lành, về đến nhà cũng không đánh thức con trai nhỏ. Cô trực tiếp phân phó cho tài xế bế cậu về phòng. Vừa vào tới cửa, bố mẹ cô chờ đợi đã lâu ngay lập tức vây quanh Diệp San rồi hỏi: "Thế nào rồi?"

Diệp San đỡ mẹ ngồi trên sô pha, nhẹ nhàng lắc đầu.

"Tư chất của Tiểu Tấn không tốt sao?" Diệp Mân hỏi.

Diệp San cười khổ nói: "Cũng không phải không tốt. Chỉ là Tiểu Tấn lần này thức tỉnh không gian nhưng trong không gian chỉ có một loại thực vật."

Đỗ Tĩnh sửng sốt một chút, sau đó nói: "Một loại thực vật đâu có vấn đề gì..."

Đỗ Tĩnh còn chưa nói xong, Diệp San đã nói tiếp: "Không gian rộng 4 mét vuông, tiêu chuẩn đánh giá là F-"

Phòng khách im lặng hồi lâu.

"Tình trạng của Tiểu Tấn thế nào rồi?" Đỗ Tĩnh thở dài. "Vừa bình phục không lâu lại bị đả kích lớn như vậy, mệnh đứa nhỏ này sao lại khổ như vậy chứ?"

Diệp Mân không đồng tình với câu nói của Đỗ Tĩnh, cau mày: "Mệnh khổ cái gì. Không có năng lực cũng không phải là không thể sống. Chữa khỏi căn bệnh bẩm sinh kia là điều may mắn nhất rồi. Sau chỉ cần muốn thì có việc gì mà không làm được?"

Dừng một chút, ông lại nói thêm: "Chỉ là Tiểu Tấn còn nhỏ, con cần phải cẩn thận hơn khi dạy dỗ thằng bé. Đừng để thằng bé chỉ vì tư chất trong không gian này mà buồn bực. Thằng bé là cháu trai của Diệp Mân ta, cũng không thua kém bất cứ ai cả."

Đỗ Tĩnh đã quen với việc ông chồng già mạnh miệng nhưng lại mềm lòng. Cố tình quan tâm nhưng cứ phải làm ra một bộ dáng răn dạy. Bà cũng lười quản, không thèm nói gì với ông mà tiếp tục hỏi Diệp San: "Vừa rồi có phải Tiểu Tấn khóc không?" Đỗ Tĩnh nhìn thấy vừa rồi đứa trẻ được tài xế ôm lên phòng. Bà lo lắng bảo bối nhỏ có phải thương tâm quá độ, khóc mệt nên mới ngủ thiếp đi.

Diệp Mân bên cạnh vẻ mặt nghiêm túc, dựng lỗ tai nghe ngóng.

Diệp San dở khóc dở cười, vội vàng xua tay nói: "Không phải đâu mẹ. Tiểu Tấn chỉ là mệt mỏi thôi. Có lẽ lúc thức tỉnh năng lượng tiêu hao quá độ nên vừa lên phi hành khí, Tiểu Tấn đã mệt đến mức suýt ngủ đứng luôn."

"Vậy thì được rồi." Diệp Mân gật đầu.

"Hơn nữa Tiểu Tấn cũng không có thương tâm, ngược lại còn rất cao hứng." Diệp San thời điểm nói ra những lời này cũng không biết nên làm vẻ mặt gì.

"Con sợ thằng bé lúc trước hy vọng quá nhiều, nên lúc mới tỉnh lại không nói cho thằng bé biết về việc bên cạnh thức tỉnh năng lực còn có phân loại tư chất. Con định nói với thằng bé sau khi thằng bé thức tỉnh nhưng con không ngờ rằng tư chất thức tỉnh của Tiểu Tấn lại là F-. Bây giờ thằng bé cao hứng như vậy, con cũng không biết nên nói như thế nào."

Diệp Mân trầm mặc một lát: "Không sao đâu, chuyện này là trách nhiệm của ta. Ta sẽ nói cho thằng bé biết. Tôn tử của Diệp gia ta không thể bị chuyện tầm thường như vậy ảnh hưởng."

Đỗ Tĩnh bình tĩnh nói vào một câu: "Tiểu Tấn là cháu ngoại của ông."

"..." Sắc mặt Diệp Mân không thay đổi. "Cho dù là cháu ngoại trai thì cũng vẫn là cháu trai của Diệp gia ta, không có gì khác biệt."

Nhìn thấy bố mẹ cãi nhau, Diệp San dở khóc dở cười đồng thời lại cảm thấy một trận ấm áp. "Được rồi."

"Phỏng chừng không bao lâu nữa, tin tức về tư chất của Tiểu Tấn sẽ lan truyền ở Thành Tinh Vân. Ta sẽ cử người theo dõi trước. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào sẽ được dập tắt càng sớm càng tốt." Đỗ Tĩnh nói.

"Tốt nhất con nên nói chuyện này với Tần Hoài. Tuy rằng sau này quan hệ cũng khó mà nói nhưng dù thế nào anh ta vẫn là cha của Tiểu Tấn. Nếu anh ta có thái độ không tốt với tư chất của Tiểu Tấn, người khác sẽ lấy đó là lý do bàn tán. Cho dù truyền thông có trấn áp được thì các đại gia tộc kia cũng khó có thể giữ im lặng."

"Con hiểu." Diệp San gật đầu. Cô đã sớm dự tính chuyện này. "Sáng mai con sẽ đi tìm hắn."

"Chỉ cần trong lòng con nắm chắc liền tốt.. khụ khụ—!" Diệp Mân nói được nửa câu liền bắt đầu ho dữ dội.

Diệp San vội vàng bước tới vỗ lưng ông, giúp Diệp Mân bình tĩnh lại: "Hôm nay muộn rồi, bố mẹ mau về nghỉ ngơi đi. Chuyện của Tiểu Tấn con có thể giải quyết được, bố mẹ đừng lo lắng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!