PN 1: Trở về nhà
"Tiểu Bạch à, mày nói xem Tiểu Tấn bọn nó mất tích lâu như vậy rồi sao vẫn chẳng có chút tin tức nào. Viện nghiên cứu với quân bộ rốt cuộc đang làm cái gì vậy, lâu như vậy mà một chút manh mối cũng không tìm ra được."
Diệp San thở dài. Cô đứng trên bậc thềm chậm rãi chải lông cho con thỏ trắng khổng lồ.
Con thỏ rõ ràng đang được chải lông đến mức sung sướng vô cùng. Thân thể to đùng nằm bẹp ra đất. Ngoại trừ bốn cái chân ngắn thỉnh thoảng đạp nhẹ vài cái để chứng minh mình vẫn còn sống thì trạng thái bây giờ chẳng khác gì nó đang an giấc ngàn thu cả.
"Đúng là vô tâm thật." Diệp San nhìn Tiểu Bạch thảnh thơi như đang dưỡng lão không nhịn được vò rối bộ lông trên đầu nó, vừa cười vừa mắng. "Chủ nhân nhỏ của mày mất tích lâu như vậy rồi mà mày vẫn ăn ngon ngủ kỹ. Không những không gầy đi mà sao còn béo lên vậy hả?"
Con thỏ bị vò lông cũng chẳng thèm để ý. Nó chỉ khẽ lắc đầu một cái rồi lại "bụp" một tiếng đặt cái đầu to xuống đất, tiếp tục nằm im. Hai cái tai dài còn rung lên mấy cái.
Ngoài miệng thì Diệp San chê con thỏ lười biếng ham ăn nhưng trong lòng lại coi nó như con ruột. Hiện giờ con thỏ này chính là bảo bối của cả nhà.
Lúc cô được cứu ra khỏi phi thuyền, chính Tiểu Bạch vẫn luôn ở bên bảo vệ cô. Quân đội còn trích xuất được một phần gen của những kẻ dị chủng từ trong miệng nó. Rõ ràng trong lúc nguy cấp, chính Tiểu Bạch đã cứu cô trở về.
Nhắc đến đây thì phải nói một câu, sức chiến đấu của Tiểu Bạch thực sự rất đáng sợ. Người của quân đội đến cứu viện mà mãi không thể lên được phi thuyền. Nếu không phải con thỏ này da dày thịt chắc, vũ khí thần lực thông thường không làm gì được nó mà pháo thần lực cỡ lớn lại có thể làm hỏng phi thuyền gây nguy hiểm cho Diệp San... thì e là họ đã dùng pháo bắn thẳng rồi.
Cuối cùng vẫn là Diệp San ra mặt trấn an. Con thỏ trắng khổng lồ mới chịu nhích cái thân to đang chắn cửa sang một bên để người quân đội tiến vào.
Sau đó, dữ liệu ghi hình trên phi thuyền cũng được tìm thấy. Tất cả những gì con thỏ đã làm cùng với toàn bộ sự việc trước đó đều được trình chiếu rõ ràng. Có thể nói, con thỏ này chính là ân nhân cứu mạng của Diệp San.
Vì vậy dù con thỏ này vẫn hay tỏ thái độ "không ưa" đám binh lính. Thỉnh thoảng nó còn đá một cú cho người nó ghét ngã lăn ra nhưng mọi người vẫn cực kỳ dung túng nó. Dù sao thì nó cũng rất biết chừng mực, nhiều nhất chỉ đá cho người ta ngã một cái chứ không hề bị thương. Họ có muốn trách nó cũng thấy mình quá nhỏ nhen.
Trong đoạn ghi hình, ngoài việc ghi lại bên trong phi thuyền còn có một phần hình ảnh bên ngoài. Trong đó có cảnh hai bộ cơ giáp của Diệp Tử Tấn biến mất ngay trước mắt.
Sau khi báo cáo lên trên, quân bộ và viện nghiên cứu đã tiến hành phân tích rất kỹ lưỡng.
Kết quả phát hiện, nơi họ biến mất có một lớp rào chắn năng lượng cực kỳ không ổn định.
Họ từng thử đưa thiết bị kiểm tra đến gần khu vực đó nhưng không những không thể xuyên qua mà nếu cưỡng ép tiếp cận thì thiết bị lập tức vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.
Từ thiết bị cứng cáp bình thường cho đến cơ giáp tối tân nhất, lớp rào chắn năng lượng này phá hủy tất cả như nhau, không hề phân biệt dù là loại vật liệu nào. Những lớp năng lượng bị nghiền nát ấy khiến các chuyên gia nghiên cứu dù có muốn tiếp cận cũng không dám đến quá gần.
Tuy nhiên sau một thời gian dài nghiên cứu, họ phát hiện cấu trúc năng lượng của rào chắn này sẽ thay đổi theo thời gian. Theo suy đoán, vào một thời điểm chu kỳ nhất định, lớp rào chắn sẽ mỏng nhất. Khi đó tàu vũ trụ có thể miễn cưỡng xuyên qua.
Chỉ tiếc là chu kỳ này vẫn chưa xác định được.
Diệp San đã không biết bao nhiêu lần hỏi viện nghiên cứu nhưng câu trả lời luôn là: vẫn đang nghiên cứu.
Bà không nghi ngờ họ lười biếng nhưng nhìn mức độ nguy hiểm của lớp rào chắn kia, bà vẫn luôn lo lắng cho sự an toàn của con trai mình và Tây Thi.
Dù trong đoạn ghi hình có thể thấy rõ, hai bộ cơ giáp của Diệp Tử Tấn đã trực tiếp xuyên qua rào chắn mà không bị tổn hại gì nhưng... phía bên kia rào chắn là thế nào thì không ai biết được.
Hơn nữa rất có thể bên đó toàn là kẻ dị chủng.
Tiểu Tấn và Tây Thi đi qua đó chẳng khác nào tự chui đầu vào hang cọp.
"Đã lâu như vậy rồi... không biết bên viện nghiên cứu đã có phương án khả thi nào chưa nữa..."
Diệp San vừa lo lắng lẩm bẩm, vừa vỗ nhẹ lên cái chân trước to lớn của con thỏ trắng ra hiệu cho nó nhấc lên.
Con thỏ thậm chí còn không mở mắt. Cái chân trước bị vỗ lập tức hơi nâng lên một chút, không cao lắm vừa đúng tầm để Diệp San chạm tới.
Đợi Diệp San chải xong phần lông phía trước kéo nhẹ xuống, con thỏ liền giữ nguyên chân ở đúng vị trí cô cần, rồi vui vẻ đổi sang một tư thế thoải mái hơn.
Chải lông xong cho con thỏ trắng khổng lồ. Diệp San mệt đến mức cánh tay gần như không nhấc nổi. Cô tựa cả người vào nó, đầu vùi vào lớp lông dài mềm mại, êm ái vô cùng.
Những ngày đầu sau khi Tiểu Tấn mất tích, Diệp San lo lắng đến mức mấy đêm liền không ngủ, đầu óc suýt nữa bị chính những tưởng tượng tồi tệ của mình dọa đến phát bệnh. Sau đó do không chịu nổi nên cô trực tiếp ngất xỉu phải nhập viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!