Hiện tại đừng nói là tháo vòng nô lệ trên đầu cho anh, chỉ cần sơ suất một chút trong quá trình trị liệu, thậm chí dược lực mạnh hơn một chút thôi cũng có thể trực tiếp lấy mạng anh ta.
Diệp Tử Tấn không khỏi nhíu mày.
"Tình trạng của Lôi Sách thế nào?" Tây Thi hỏi.
"Không tốt lắm." Diệp Tử Tấn đáp. "Mất máu quá nhiều, cơ thể tổn hao nghiêm trọng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của anh ấy."
"Hiện tại em chỉ có thể xử lý ngoại thương trước để anh ấy ổn định lại. Đợi khi các dấu hiệu sinh tồn vững hơn mới có thể tiến hành trị liệu sâu."
Dứt lời, một thiết bị trị liệu cỡ nhỏ xuất hiện trong tay cậu. Cậu khẽ nâng tay, thiết bị lập tức bay lên. Ánh sáng dịu nhẹ bao phủ toàn thân đầy thương tích của Lôi Sách.
Vì thương thế quá nặng, thời gian trị liệu cũng kéo dài hơn bình thường. Khi ánh sáng tắt hẳn thời gian đã trôi qua nửa tiếng.
Lúc này, Diệp Tử Tấn buộc phải đưa Lôi Sách ra khỏi không gian của mình.
Từ khi Tây Thi từng bước có thể ở lại trong không gian lâu hơn, Diệp Tử Tấn nhận ra thời gian chứa người trong không gian của mình ngày càng tăng. Nhưng thời gian đó không đồng đều. Cậu cảm nhận được rằng người càng thân thiết có thể ở lại càng lâu.
Tây Thi từ chỗ chỉ ở được tối đa nửa ngày đến giờ đã có thể ở hai ba ngày mà không gặp vấn đề.
Còn Lôi Sách và những người khác, nửa ngày đã là cực hạn. Nếu ở lâu hơn sẽ bị không gian cưỡng chế đẩy ra mà hậu quả khi đó có thể còn nghiêm trọng hơn thương thế hiện tại.
Khi Diệp Tử Tấn rời khỏi không gian, cậu chợt nhớ đến hồ âm dương kỳ lạ kia, không khỏi quay đầu nhìn lại một cái.
Tây Thi ra ngoài trước, sắp xếp cho Lôi Sách nằm ổn định trong lều xong mới thấy Diệp Tử Tấn xuất hiện.
"Em sao vậy?" Tây Thi hỏi.
Theo lý mà nói, Diệp Tử Tấn sẽ không chậm như vậy, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
"Vừa rồi em bảo Viên Trạch kiểm tra nước trong hồ âm dương." Diệp Tử Tấn cầm một chiếc lọ nhỏ trong suốt. "Em nghĩ có lẽ tình trạng của Lôi Sách có thể cải thiện."
Viên Trạch phát hiện trong nước hồ có một loại năng lượng hồi phục cực kỳ ôn hòa có thể thúc đẩy tái tạo cơ thể. Về lý thuyết, chỉ cần người chưa chết hẳn, dùng năng lượng này dưỡng lâu dài thì hoàn toàn có thể hồi phục.
Diệp Tử Tấn vốn cũng có cảm nhận trực tiếp với không gian của mình. Dù chưa chắc công hiệu có thần kỳ như kết quả kiểm tra không nhưng ít nhất cậu có thể khẳng định là nước này vô hại.
Cậu trực tiếp nhỏ một giọt nước lên ngực Lôi Sách.
Nước nhanh chóng thấm vào da. Bằng mắt thường cũng có thể thấy làn da vốn tái nhợt sau khi được trị liệu, dần trở nên hồng hào khỏe mạnh.
Diệp Tử Tấn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nhỏ phần nước còn lại vào các huyệt vị trọng yếu của Lôi Sách.
Chỉ vài phút sau, tình trạng của Lôi Sách đã cải thiện rõ rệt. Mạch đập mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
"Bố trí người chăm sóc anh ấy cẩn thận." Diệp Tử Tấn gọi Thôi Minh vào dặn dò.
"Vâng, tôi hiểu."
"Những người khác thế nào rồi?" Diệp Tử Tấn hỏi.
"Hầu hết đã tỉnh lại khỏi trạng thái hôn mê. Chúng tôi đã giải thích sơ qua tình hình. Ban đầu cảm xúc có dao động nhưng giờ đã ổn định rồi."
Diệp Tử Tấn lấy ra một lọ thuốc.
"Mỗi người mỗi ngày uống một viên. Ai có thể xuống giường đi lại thì dừng thuốc."
Nói xong, cậu lại vung tay lên. Trên bàn lập tức xuất hiện một đống rau củ chất thành núi.
"Thức ăn ở đây không phù hợp cho người bị thương. Tạm thời để nông sư cung cấp đồ ăn cho họ. Còn các cậu nếu cần gì, cứ trực tiếp nói với người phụ trách liên lạc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!