Sao lại đột nhiên xuất hiện giữa hai "sát thủ" kia?
Đám vệ binh nhìn nhau thì thầm, chần chừ không dám tiến lên. Trong lòng đầy nghi hoặc nhưng người trước mặt rõ ràng chính là Tứ hoàng tử. Vũ khí bọn họ đang giơ lên cũng vô thức hạ xuống.
"Ngài... thật sự là Tứ hoàng tử điện hạ?" Đội trưởng vệ binh bước lên hai bước, không chắc chắn hỏi.
Khí thế quanh người Kha Mông lạnh lẽo, uy nghiêm khiến người ta rùng mình. Hắn hừ lạnh một tiếng.
Đội trưởng vệ binh lập tức quỳ một gối xuống, cung kính hành lễ: "Tham kiến Tứ hoàng tử điện hạ!"
Theo động tác của hắn, toàn bộ vệ binh phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống: "Tham kiến Tứ hoàng tử điện hạ!"
"Đứng lên." Kha Mông nói.
Đội trưởng vệ binh đứng dậy, vội vàng nói: "Điện hạ, hai người phía sau ngài đã mưu sát bệ hạ, ngài tuyệt đối không thể bị họ mê hoặc, nhất định phải báo thù cho bệ hạ!"
"Tin phụ vương ta đã qua đời, họ đã nói với ta rồi." Kha Mông lạnh giọng, "Nhưng kẻ giết phụ vương ta không phải ai khác, chính là vị niệm lực sư được tôn kính nhất của Vương quốc Weser Nata."
Lời này vừa dứt, cả đội vệ binh và binh lính lập tức náo loạn.
"Không thể nào! Điện hạ tuyệt đối không thể tin lời những kẻ sát thủ này!" Đội trưởng vệ binh lớn tiếng phản bác. "Bọn họ đang lợi dụng ngài! Đám dị tộc này vốn căm thù chúng ta, sao có thể.."
Hắn còn chưa nói hết đã bị Kha Mông cắt ngang.
"Nata đã đầu độc phụ vương ta đến tê liệt. Toàn bộ hoàng cung đều nằm trong tay hắn, kể cả sinh tử của ta." Kha Mông lạnh lùng nói. "Trước đó ta đã trốn ra ngoài nhưng hắn vẫn không ngừng truy sát ta. Nếu không có hai 'sát thủ' mà các ngươi đang nói đến cứu giúp, ta đã bị người của hắn giết từ lâu rồi."
"Đến lúc đó, Nata có thể danh chính ngôn thuận khống chế toàn bộ Vương quốc Weser."
"Các ngươi có thể bị hắn che mắt hoặc cũng có thể..." Kha Mông cười lạnh, ánh mắt quét qua từng người. "là một trong những kẻ được hắn phái đi truy sát ta."
"Thuộc hạ không dám!" Đám binh lính đồng loạt quỳ xuống, mồ hôi lạnh túa ra.
"Chúng ta tuyệt đối không có ý phản quốc! Xin điện hạ minh giám!" Đội trưởng vệ binh hoảng hốt kêu lên.
"Đứng lên." Kha Mông nói. "Họ là bằng hữu của ta. Từ nay hủy bỏ lệnh truy sát đối với họ. Ta lấy danh nghĩa người thừa kế duy nhất của Vương quốc Weser ra lệnh tước bỏ toàn bộ danh hiệu của Nata, lấy tội phản quốc liệt vào mục tiêu truy sát số một."
Đám binh lính vẫn quỳ. Không ai dám đứng lên, cũng không ai lập tức đáp lời, chỉ do dự nhìn nhau.
"Sao, các ngươi cũng muốn phản quốc?" Kha Mông nhàn nhạt hỏi.
Đội trưởng vệ binh lập tức cúi đầu nhận tội: "Xin điện hạ thứ tội, chúng tôi không phải không tuân lệnh, chỉ là... những dị tộc này quỷ kế đa đoan. Bọn chúng đã từng giả dạng hai quý tộc để trà trộn vào buổi đấu giá. Nếu không phải có người phát hiện, không biết họ còn gây ra chuyện gì... cho nên..."
"Cho nên cái gì?" Kha Mông hỏi.
"Cho nên..." Đội trưởng vệ binh mồ hôi chảy ròng ròng.
"Cho nên ngươi nghi ngờ ta cũng là do họ đeo mặt nạ giả dạng?" Kha Mông hỏi thẳng.
"Thuộc hạ không dám!" Đội trưởng vệ binh lập tức quỳ rạp xuống dập đầu.
Kha Mông khẽ cười: "Có gì mà không dám. Trong tình huống này còn dám nói ra, cũng coi như có chút đầu óc. Xem ra Vương quốc Weser chúng ta vẫn chưa đến mức hết thuốc chữa."
Đội trưởng vệ binh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lại đây." Kha Mông nói, "Ta cho ngươi kiểm tra xem trên mặt ta có đeo mặt nạ hay không."
Hai chân đội trưởng vệ binh lập tức mềm nhũn: "Thuộc hạ... thuộc hạ không dám..."
Kha Mông nhíu mày, uy áp của kẻ bề trên khiến đám binh lính trước mặt không ai dám ngẩng đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!