Chương 19: (Vô Đề)

Diệp Tử Tấn không biết bên ngoài náo động như thế nào. Cậu ngơ ngác cảm thấy như có một ngọn lửa từ đan điền của mình truyền đến, đi khắp các kinh mạch, đi qua chỗ nào đốt cháy tới đó khiến cậu vô cùng khó chịu.

Trong lúc dày vò như vậy, Diệp Tử Tấn bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí mát lạnh từ bên ngoài truyền vào bên trong cơ thể khiến kinh mạch nóng rực của cậu dễ chịu hơn một chút. Trước khi Diệp Tử Tấn có thể thở phào nhẹ nhõm, cơn nóng tưởng đã nguôi ngoai lại quay trở lại dữ dội hơn. Việc bị đốt cháy bên trong kinh mạch thực sự khiến Diệp Tử Tấn khó chịu, vì vậy cậu bắt đầu cảm nhận tìm kiếm luồng khí mát mẻ khiến cậu thoải mái kia.

Chẳng bao lâu, Diệp Tử Tấn liền cảm thấy được luồng khí lạnh lẽo đang bao quanh cơ thể cậu, chậm rãi chảy vào.

Diệp Tử Tấn nôn nóng vạn phần, cố gắng thu thập luồng khí lạnh vào kinh mạch của mình. Có lẽ nội tâm khao khát d*c v*ng quá mãnh liệt khiến cho nguyên bản vốn là tia khí lạnh từ từ ngấm vào trong cơ thể bỗng như đột nhiên sinh ra ý thức, chui vào trong kinh mạch tự chuyển động. Kinh mạch nóng rực được sự mát mẻ xoa dịu, Diệp Tử Tấn đột nhiên cảm thấy thoải mái đến mức không muốn cử động.

"Mẹ ơi, tại sao anh ấy lại ở trong đó lâu như vậy?" Một cô bé ngước lên nhìn mẹ mình với vẻ khó hiểu.

"Thời gian thức tỉnh càng lâu, tư chất thức tỉnh càng cao." Mẹ cô bé chậm rãi giải thích. "Bạn nhỏ đó ở trong khoang dinh dưỡng hơn một giờ. Nhiều năm như vậy mới xuất hiện một đứa trẻ có thời gian thức tỉnh lâu như vậy. Nếu tỉnh lại nhất định bạn ấy sẽ có tư chất loại A. Nhìn tình hình hiện tại, có lẽ đây là cảnh tượng thức tỉnh của một thiên tài."

Cô bé đã thức tỉnh Không gian cấp C. Đáng lẽ họ đã rời đi từ lâu, nhưng vì Diệp Tử Tấn vẫn còn đang ở trong khoang dinh dưỡng. Thời gian chờ đợi kia quá đáng sợ, rất nhiều người không khỏi ngồi xuống chờ đợi kết quả thức tỉnh của cậu, mẹ con cô bé chính là một trong số đó.

"Con trai của Diệp San quả thực cũng xuất sắc như cô ấy." Đỗ Huân không khỏi ngưỡng mộ khi nhìn căn phòng dinh dưỡng ở phía xa bên trái.

Nghe vậy, khuôn mặt vốn đã lạnh lùng của Phí Hiểu lại càng u ám hơn: "Kết quả còn chưa có, anh đừng nói quá sớm."

Đỗ Minh nhìn chằm chằm vào màn sáng, càng ngày càng khó chịu và bồn chồn. Một mặt nó hy vọng Diệp Tử Tấn sẽ không tiếp tục kéo dài thời gian thức tỉnh rồi lại hy vọng màn sáng trên khoang dinh dưỡng vĩnh viễn sẽ không hiển thị kết quả.

"Mẹ!" Đỗ Minh vừa bực bội vừa hoảng hốt, không nhịn được mà túm lấy quần áo của Phí Hiểu.

Phí Hiểu nhàn nhạt liếc nhìn nó: "Nếu như trước đó con rèn luyện cẩn thận hơn, có lẽ trình độ thức tỉnh của con sẽ là cấp A."

Đỗ Minh dừng lại, vô thức buông bàn tay đang còn nắm góc áo mẹ, co rúm lại và sợ hãi.

"Thức tỉnh năng lực là do tư chất bẩm sinh quyết định. Năng khiếu cấp B của Tiểu Minh vốn đã rất cao, không thua kém chút nào cả." Đỗ Huân nhìn thấy bộ dáng đáng thương của con trai mình không nhịn được nói chen vào. "Em không cần quá nghiêm khắc với con như vậy."

"Em không có yêu cầu. Em chỉ nói với Tiểu Minh, nếu con muốn đạt được những thứ tốt nhất thì hãy nỗ lực hết sức, bằng không cũng đừng trách người khác đuổi kịp và vượt qua bản thân." Thời điểm Phí Hiểu nói những lời này, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Đỗ Huân, giọng điệu trào phúng.

Đỗ Huân lòng có áy náy, cảm thấy có lỗi cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ kéo Đỗ Minh đến bên cạnh, vỗ vai an ủi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, bọn trẻ lần lượt tỉnh dậy, ngoại trừ cha mẹ sẽ dời tầm mắt đến khoang dinh dưỡng của đứa nhỏ nhà mình. Tất cả ánh mắt của những người khác đều tập trung về phía xa bên trái, luôn chú ý đến những thay đổi ở đó.

Hai tiếng sau khi thời điểm Diệp Tử Tấn bước vào khoang dinh dưỡng, rốt cuộc bề mặt của khoang dinh dưỡng cuối cùng cũng sáng lên ánh sáng xanh.

Lúc này, trong lòng mọi người đều hồi hộp.

Diệp Tử Tấn còn đang mê man ngủ say. Trong kinh mạch nóng rực cùng với cái lạnh từ bên ngoài tràn vào tạo thành một cảm giác dễ chịu lạ thường khiến Diệp Tử Tấn muốn nằm như thế này mãi. Nhưng sau đó, Diệp Tử Tấn đột nhiên cảm giác được luồng khí lạnh xung quanh cậu càng ngày càng giảm, cuối cùng biến mất. Bởi vì luồng khí mát mẻ không còn nữa, hơi nóng trong kinh mạch đã tắt lại nhanh chóng bùng cháy. Lục phủ ngũ tạng giống như bị thiêu đốt.

Diệp Tử Tấn hận không thể nhảy ngay vào giếng băng để giải nhiệt.

Cảm giác khó chịu rốt cuộc khiến Diệp Tử Tấn chật vật giãy giụa muốn tỉnh lại.

Diệp Tử Tấn dần tỉnh táo lại. Ngọn lửa bên trong kinh mạch cũng theo đó dần dần dịu hơn, chậm rãi rút vào đan điền của cậu. Sau khi Diệp Tử Tấn mở mắt ra, cậu sửng sốt một lát, sau đó mới ý thức được mình đang trong quá trình thức tỉnh năng lực.

Dung dịch dinh dưỡng ban đầu nhấn chìm Diệp Tử Tấn trong khoang đã hoàn toàn biến mất. Ngay cả quần áo vốn ướt nhẹp của Diệp Tử Tấn giờ cũng rất khô ráo hoàn toàn.

"Khởi động chương trình sấy khô." Một âm thanh điện tử đột nhiên vang lên trong khoang, đồng thời một luồng gió khô nóng từ mọi hướng thổi đến nhưng một lúc sau lại biến mất. "Đã sấy khô, năng lực thức tỉnh đang được phân tích."

Diệp Tử Tấn xoa xoa khuôn mặt có chút căng do bị thổi tới, nhìn chằm chằm vào màn sáng lơ lửng trước mặt. Màu đen dần dần mờ đi, một khung cảnh màu xanh lá cây dần dần xuất hiện ở giữa màn sáng.

Đây, đây là...

Diệp Tử Tấn mở to mắt khó tin, đôi mắt đầy kinh ngạc.

————

Hai tiếng, quá trình thức tỉnh tận hai tiếng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!