Chương 18: (Vô Đề)

Thời điểm hai mẹ con Diệp San tới là buổi chiều lúc 5:50, trước giờ làm việc của Sảnh Thức Tỉnh tầm mười phút. Lúc này, bên ngoài Sảnh Thức Tỉnh đã toàn người là người. Bởi vì bên ngoài Sảnh Thức Tỉnh có một nơi nghỉ ngơi nên trông nó không hề lộn xộn dù có rất đông người tới. Diệp Tử Tấn đi theo Diệp San đến phía trước Sảnh và dừng lại trước một tác phẩm điêu khắc cao lớn.

Bức tượng điêu khắc là hình ảnh một người đàn ông rất rắn chắc, to lớn gấp đôi người bình thường. Dưới chân có một cái bệ cao tới ngực những đứa trẻ ở đây. Khác với những tác phẩm điêu khắc cao chót vót khác, tác phẩm điêu khắc này trông đặc biệt thân thiện. Anh ta ngồi xổm xuống và đưa tay ra, như thể đang mời gọi những người trước mặt đến gần.

"Tiểu Tấn, đặt tay con lên tay bức tượng đi." Diệp San dừng lại cách tác phẩm điêu khắc khoảng một mét, cũng không tiếp tục đi về phía trước mà vỗ nhẹ vào vai Tử Tấn ra hiệu cho cậu đi lên.

Diệp Tử Tấn tiến về phía trước mấy bước, nhìn tượng đá trước mặt, cũng không phát hiện có điểm gì đặc biệt. Nhưng khi cậu đặt tay lên lòng bàn tay của tác phẩm điêu khắc, bên tai đột nhiên vang lên một câu: "Đủ điều kiện thức tỉnh. Thứ tự 39."

Cùng lúc đó, một vòng ánh sáng xuất hiện xung quanh tác phẩm điêu khắc cao một mét, đem toàn bộ cơ thể của Diệp Tử Tấn bao phủ bên trong. Đồng thời, một màn hình ánh sáng xanh nhạt nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Tử Tấn: "Tên: Diệp Tử Tấn - 8 tuổi.

Ngày sinh: XXXX, ID trí năng: XXXXX. Nếu có sai sót, vui lòng liên hệ với nhân viên công tác."

Diệp Tử Tấn bấm vào nút xác nhận trên màn hình ánh sáng. Màn hình ánh sáng nhấp nháy rồi đóng lại. "Đã sắp xếp xong. Xin vui lòng ra sảnh chờ để chờ tin tức."

"Hôm nay có không ít các bạn đến thức tỉnh ha." Diệp San nắm tay Diệp Tử Tấn đi tới, trong mắt tràn đầy ý cười. "Bây giờ nhìn thấy có nhiều bạn nhỏ giống con như vậy, Tiểu Tấn có thấy thoải mái hơn không?"

Diệp Tử Tấn gật gật đầu. Lúc ở trên phi hành khí cậu thực sự có chút lo lắng nhưng không hiểu sao khi tới nơi này rồi cậu lại hoàn toàn thả lỏng.

"Đi thôi, Tiểu Tấn và mama sẽ qua đó đợi."

Nơi Diệp San đang nói đến là khu vực chờ. Hiện tại bên trong đã ngồi không ít người. Hầu hết đều là phụ huynh mang theo đứa nhỏ. Mấy đứa nhỏ nhìn qua còn ổn chút chứ nhìn các bậc cha mẹ còn thấy vẻ mặt họ còn lo lắng nhiều hơn. Không ngừng nhắc nhở đứa nhỏ nhà mình những việc cần lưu ý sau khi vào bên trong.

Thời điểm Diệp Tử Tấn đi ngang qua bọn họ nghe được, phát hiện rất nhiều thứ mình cũng không biết, không khỏi nghi hoặc nhìn về phía Diệp San.

Diệp San thấy con trai nhìn qua, tự nhiên hiểu được nghi hoặc của bảo bối. Cô mỉm cười nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của con mình nói: "Tiểu Tấn không cần phải nhớ nhiều như vậy, sau khi đi vào sẽ có nhân viên chỉ cho con nên làm gì. Con chỉ cần làm theo hướng dẫn của họ là được."

"Dạ!"

"Diệp San?" Ngay lúc Diệp San và Diệp Tử Tấn vừa ngồi xuống, một giọng nói không rõ ràng từ bên cạnh truyền đến. Diệp San quay người lại phát hiện người đang nói là một người đàn ông có vẻ ngoài rất thành thật, nhìn có chút quen mắt. Diệp San suy nghĩ một lúc, nhưng trong trí nhớ của cô vẫn không tìm được người này.

"Diệp San, thật sự là cậu!" Người đàn ông có chút kinh hỉ, tiến tới muốn bắt tay cùng Diệp San. Anh ta đưa tay ra nửa chừng nhưng lại ngượng ngùng thu lại. Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Diệp San, người đàn ông vội vàng nói: "Tớ là Đỗ Huân."

Diệp San sửng sốt một lúc, phải một lúc sau cô mới nhận ra người này là bạn học cùng lớp với cô trước kia. Hồi đó anh ta không thích nói nhiều, sự tồn tại của anh ta trong lớp rất thấp nên cô không có ấn tượng gì về anh. Diệp San mỉm cười, khách khí nói: "Đã lâu không gặp."

Đỗ Huân vẫn như cũ còn trong trạng thái kinh hỉ: "Ừ. Quả thật đã rất lâu rồi, từ khi tốt nghiệp đến giờ tớ cũng chưa gặp lại cậu. Nhiều năm như vậy, cậu vẫn không thay đổi gì nhiều."

Diệp San lễ phép mỉm cười, thấy Đỗ Huân muốn nói tiếp, cô tự nhiên đổi chủ đề: "Cậu cũng không thay đổi mấy. Hôm nay gặp nhau cũng là duyên phận, hôm nay hài tử của cậu cũng tham gia lễ thức tỉnh sao"

Đỗ Huân nguyên bản còn đang vui vẻ, lập tức lộ ra một chút xấu hổ, "Ừ, thằng bé cũng thức tỉnh hôm nay." Sau đó, ánh mắt anh ta nhìn về phía Diệp Tử Tấn bên cạnh, giọng nói có chút buồn bã: "Con của cậu đã lớn như vậy rồi. Là một thiếu niên rất đẹp trai, lớn lên rất giống với cậu."

Diệp San mỉm cười, cũng không tiếp tục nói chuyện, chỉ nói: "Cám ơn."

"Tần phu nhân, ngưỡng mộ đã lâu." Lúc này, một nữ nhân dung mạo ưu tú đi tới, bắt gặp ánh mắt nghi vấn của Diệp San, thẳng thắn giới thiệu: "Tôi là vợ của Đỗ Huân."

Diệp San gật đầu: "Xin chào."

Vợ Đỗ Huân vẻ mặt trịnh thượng từ trên cao nhìn xuống Diệp San, trong mắt lộ rõ ​​vẻ địch ý. Diệp San liền bình tĩnh cùng cô ta đối mặt

Rõ ràng Diệp San đang ngồi còn người đàn bà kia đang đứng. Vị trí ngồi tuy thấp hơn nhưng khí tức xung quanh lại vô cùng mạnh mẽ, bình tĩnh không dao động khiến vợ Đỗ Huân có cảm giác như mình đang ở trên cao lại bị áp lực nhìn chằm chằm, vô thức hai tay nắm chặt.

Đỗ Huân có chút xấu hổ, túm lấy tay áo vợ hắn hỏi: "Hiểu Hiểu, sao chỉ có mình em. Tiểu Minh đâu?"

Phí Hiểu thu hồi ánh mắt đang nhìn Diệp San, mím chặt đôi môi đỏ mọng: "Ở cửa đại sảnh."

Đỗ Huân giật mình: "Em để thằng bé đi một mình?"

Phí Hiểu không hài lòng liếc hắn một cái: "Nó đã tám tuổi, có thể tự mình giải quyết những việc như xếp hàng để vào hội trường. Hơn nữa, nó là người xếp hàng đầu tiên. Sảnh Thức Tỉnh sắp mở cửa, nó cũng không cần chúng ta phải kè kè theo như vậy." Cô ta nói xong liền liếc nhìn Diệp Tử Tấn, không rõ lý do cười xùy một tiếng.

"Chúng ta trước đi tìm Tiểu Minh." Đỗ Huân lúng túng nói với Diệp San, kéo Phí Hiểu đang có chút lạnh lùng đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!