Chương 10: (Vô Đề)

Thời điểm Tần Hoài đi lên, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi của Tần Thụy. Trong mắt hắn hiện lên một tia chán ghét cùng không vui: "Con đến đây làm gì?"

Tần Thụy che lại cái mũi, nước mắt chảy dài trên mặt: "Con, con chỉ muốn tìm đệ đệ chơi..."

"Vậy sao lại biến thành bộ dạng này?"

Tần Thụy hơi chột dạ. Trực giác cảm thấy nếu mình nói ra sự thật, có thể sẽ có hậu quả mình không mong muốn.

Tần Hoài không vui quát: "Nói!"

Tần Thụy run rẩy: "Lúc đệ đệ đóng cửa, con không cẩn thận va phải.."

Tần Hoài sửng sốt một chút: "Tử Tấn tự mình đóng cửa sao?"

Nếu có thể đem Tần Thụy đập thành thế này, sức mạnh kia cũng không phải là nhỏ, chắc chắn không phải việc Tử Tấn ngu ngốc trước đây có thể làm được.

Tần Thụy trong lòng có chút khó chịu, nhưng vẫn gật đầu.

Mẹ nói con trai chú Tần là một kẻ ngu ngốc, không thể kế thừa Tần Gia, cho nên nếu nó nỗ lực trở nên xuất sắc, chú Tần sẽ xem trọng và coi nó như con đẻ của mình.

Chính là hiện tại, tên ngốc kia đã không còn ngu ngốc như vậy nữa...

Tần Thụy siết chặt nắm tay.

Tâm trạng Tần Hoài có chút phức tạp. Lúc đầu trong lòng tràn đầy hưng phấn, nhưng sau đó hắn lại nhớ ra mình bị qua mặt, bản thân hoàn toàn chẳng biết gì. Cơn tức giận lại lần nữa bốc lên.

Mặc kệ tâm tình như thế nào, phản ứng đầu tiên của Tần Hoài chính là đi xác nhận tình huống một chút. Đặt tay lên nắm cửa, Tần Hoài đang chuẩn bị đi vào lại phát hiện tay nắm cửa căn bản không thể xoay, còn có tiếng còi cảnh báo vang lên.

Sắc mặt Tần Hoài trở nên khó coi. Hắn thế nhưng không có quyền hạn vào căn phòng này? !

"Tử Tấn, mở cửa!" Tần Hoài nhịn xuống tức giận trong lòng, gõ cửa.

Diệp Tử Tấn nghe ra được đây là ông bố rẻ tiền của mình nên đã phớt lờ hắn ta. Với tình trạng thể chất hiện tại của cậu, đối phó với đứa nhóc bên ngoài còn khó chứ đừng nói đến một người trưởng thành. Vừa rồi cậu cũng có chút bốc đồng. Lúc Tần Thụy gõ cửa, nếu cậu ở trạng thái bình tĩnh, cho dù Tần Thụy có đập nát cửa thì cậu cũng sẽ không có phản ứng gì đâu.

Tần Hoài gõ cửa gần một phút. Bên trong lại không có một chút phản ứng nào, sắc mặt hắn càng ngày càng âm trầm.

"Dì Lý!" Tần Hoài hướng phía dưới lầu, mặt tối sầm hô lên.

"Đây đây!"

Dì Lý chạy lên lầu. Thời điểm nghe được yêu cầu của Tần Hoài, bà có chút khó hiểu liếc nhìn hắn.

Tần Hoài muốn vào phòng con trai, sao ông ta không tự mình mở cửa?

Tuy trong lòng đầy thắc mắc nhưng nhìn vẻ mặt của Tần Hoài, dì Lý cũng không dám lên tiếng, trực tiếp mở cửa phòng tiểu thiếu gia.

"Tần Tử Tấn!" Tần Hoài mở cửa đi vào, vẻ mặt đầy tức giận: "Con không nghe thấy ta kêu con mở cửa sao?"

(*) đây là tên đúng của bé thụ khi theo họ cha. Có lẽ dụng ý của tác giả là muốn rạch ròi nên để tên cho bé thụ theo họ Diệp mami từ mấy chương đầu luôn. Nên gọi là Diệp Tử Tấn á

Lời nói của Tần Hoài vang vọng trong phòng. Sau khi hắn nhìn quanh, phát hiện người mình đang trút giận hiện đang nằm trên giường ngủ. Tần Hoài lửa giận lập tức tràn ngập trong lồng ngực. Cho dù hắn có tức giận đi chăng nữa, hắn cũng không thể cưỡng ép đánh thức đứa con trai mà hắn không quan tâm này ra khỏi giấc ngủ.

Hắn nhìn thoáng qua Diệp Tử Tấn, nét mặt âm trầm mở cửa đi ra ngoài.

Diệp Tử Tấn nâng nâng mí mắt, phát hiện trong phòng không có ai, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Người cha rẻ tiền này của cậu thật sự là... không biết miêu tả sao..., căn bản không xứng với Diệp mama một chút nào.

________

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!