Chương 1037: Lời Mời Của Kim Quan Mãng Thập Nhị Quan

Bịch!

Lưỡi dao găm sắc bén đến trước ngực Hoa Phi Thiên thì bị chặn lại, dễ dàng xé rách y phục của ông ta nhưng không thể nào đâm vào cơ thể.

Một luồng năng lượng thiên địa không hiểu từ đâu vây chặt lấy lưỡi dao kia, khiến nó không cách nào đâm xuống.

Hoa Phi Thiên kinh ngạc ngẩng đầu lên, luồng năng lượng kia rút cuộc từ lúc nào bao vây phía trên dao găm, trước đó ông ta không hề phát hiện.

Trương Dương nhìn ông ta, mỉm cười.

- Hống!

Lúc này con tam nhãn thú lông vàng bất thình lình bước lên, nó chằm chằm nhìn Hoa Phi Thiên, ba con mắt đều toát lên sát khí lạnh lẽo.

Nó lại như thấy lại khung cảnh trăm năm trước dưới lòng đất ở Côn Lôn, chính kẻ trước mắt đã khiến phu quân nó phải hy sinh bản thân mới ngăn cản được bọn người cướp bàn đào vạn niên.

Giờ chính là lúc nó trả thù Hoa Phi Thiên.

Đối mặt với con Đại Viên Mãn tam nhãn thú lông vàng, Hoa Phi Thiên từ từ nhắm nghiền hai mắt, giang rộng hai cánh tay, đoản dao trong tay cũng theo đó rơi xuống, nơi khóe mắt ông ta, hai hàng nước mắt chảy ra, giữ lại trên khuôn mặt.

- Chẳng lẽ cái chết của ta còn chưa đủ để đổi lấy một con đường sống cho Hoa gia hay sao?

Hoa Phi Thiên sắc mặt cứng ngắc, giọng nói lại khàn khàn, thì thào hỏi.

Hiện giờ Hoa gia chính là mối vướng bận lớn nhất trong lòng ông ta, ông ta nguyện lấy cái chết tạ tội chính là muốn cầu xin Trương Dương buông tha cho Hoa gia, chỉ tiếc là…

- Hống!

Tam nhãn thú lông vàng rất hài lòng với quyết định của Hoa Phi Thiên, nó khom mình xuống, móng vuốt bốn chi đều đã vươn ra.

Lúc này Trương Dương cũng bước lên, tam nhãn thú lông vàng quay lại nhìn Trương Dương, sát ý trong mắt đã giảm đi nhiều, ngược lại có chút nghi hoặc.

Động tác của Trương Dương không còn nghi ngờ gì nữa chính là đang ngăn cản nó báo thù Hoa Phi Thiên.

- Chết có thể giải quyết vấn đề sao?

Trương Dương nhìn Hoa Phi Thiên, chậm rãi mở miệng.

- Ta là một thầy thuốc, sứ mệnh của ta là trị bệnh cứu người, ngươi đã bao giờ gặp một thầy thuốc nào giương mắt nhìn bệnh nhân của mình tự tìm đến cái chết chưa?

Trương Dương tiếp tục bước lên phía trước:

- Ngươi đã làm sai rất nhiều, nhưng cũng không phải là không biết hối cải.

Vì thế ta có thể tha cho Hoa gia, còn ngươi cũng không cần phải lấy cái chết tạ tội.

Một bước này, Trương Dương đã đi vào trong địa giới của Trường Bạch Sơn, Hoa Phi Thiên cúi xuống mở to mắt nhìn dưới chân Trương Dương.

Trương Dương đã bước vào địa giới Trường Bạch Sơn, lẽ nào lão tổ tông không có bất kỳ phản ứng nào?

- A Di Đà Phật.

Thích Minh đại sư cũng bước tới, đứng bên cạnh Trương Dương, nói:

- Hiếm thấy Hoa cư sĩ có lòng hối cải, Trương minh chủ, Thích Minh có thể thay mặt Hoa thí chủ cầu xin lưu tình?

Nói xong, Thích Minh đại sư lại nhìn về phía tam nhãn thú lông vàng nói:

- Người chết cũng đã chết, ông ta dù sao cũng thành tâm hối cải, có thể cho ông ta một cơ hội?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!