Ngày hôm sau, không khí trong lành. Sáng sớm, Diệp Hoàng Vân đã chuẩn bị xong đoàn xe, trong đó bốn chiếc xe là xe hàng để vận chuyển mỏ sắt, còn một chiếc nữa để Diệp Lăng Nguyệt ngồi.
Đại cữu của Diệp Hoàng Vân cũng là một người cẩn thận, hắn còn tính đến việc Diệp Lăng Nguyệt lần đầu đi xa, sợ nàng không thích ứng được.
Diệp Thánh lại không được may mắn như vậy, hắn nhận lệnh cưỡi ngựa đi trước dò đường.
Diệp Lăng Nguyệt lên xe ngựa lướt qua đoàn xe, phát hiện tất cả những người lên đường theo đoàn xe đều là quân tinh nhuệ của Diệp gia, kém cỏi nhất cũng là có luyện thể tứ trọng, trong đó còn có Diệp Hoàng Vân và một người cao thủ Hậu Thiên của phân gia khác.
Đội hình hộ tống như vậy cũng coi như vô cùng tinh nhuệ rồi.
Quặng sắt Lục Thành Huyền Thiết và số ít mỏ ngọc Huyền Âm, chẳng trách Diệp Cô và Diệp Hoàng Vân coi trọng như vậy.
Không lâu sau khi đoàn xe Diệp gia rời khỏi Thu Phong trấn, Tống gia cũng nhận được tin tức.
"Diệp Hoàng Vân dẫn đoàn xe lên đường, chẳng trách mỏ núi Thất Bắc bị hủy. Diệp gia lấy đâu ra mỏ sắt mà bán?" Hai cha con Tống Vạn Sư sau khi nghe xong mặt đầy hồ nghi.
"Có lẽ là mỏ sắt những năm trước tồn kho, Tống gia Chủ ngươi cứ yên tâm, ta có một vài tai mắt ở trong thành, đến lúc đó nghe ngóng cũng biết." Ngay cả đại sư cũng không thể cho rằng Diệp gia có năng lực dã luyện những Huyền Thiết Quáng Thạch bị rỉ sét kia.
"Cha, con nghe nói ngốc nữ nhà Diệp gia hại chết Nhị đệ cũng ở trong đội xe, có cần hài nhi đi giết nàng ta không?" Trong lòng Tống Quảng Nghĩa vẫn luôn canh cánh đối với cái chết của Nhị đệ.
"Cần gì phải ngươi tự mình động thủ để vấy bẩn bản thân làm gì. Chỉ là một tiện chủng mà thôi, bỏ ra vài đồng để người ở trong huyện thành phế bụng của ả ta, bán vào kỹ viện làm kỹ nữ mà ai cũng có thể làm chồng để lăng nhục Diệp gia." Tống Vạn Sư âm hiểm nói, Luyện Thể Ngũ Trọng trong huyện thành vơ cũng được cả nắm.
Chỉ cần nhân lúc đám người Diệp Hoàng Vân không để ý thì xử ngay tiện chủng nhà Diệp gia, đơn giản dễ như trở bàn tay, lại còn có thể làm nhục Diệp gia đúng là nhất cử lưỡng tiện.
"Vẫn là cha thủ đoạn cao minh, hài nhi đi làm ngay." Tống Quảng Nghĩa hiểu ý liền vội vàng đi xuống làm việc.
Thấm thoát, Diệp Lăng Nguyệt đã sống lại hơn bốn tháng. Trời đã dần vào hè, khí trời càng ngày càng nóng hơn.
Diệp Hoàng Vân tranh thủ lúc sáng sớm trời còn mát để lên đường, đến lúc giữa trưa mặt trời chính đỉnh, Diệp Lăng Nguyệt ngồi ở trong xe ngựa còn đỡ, Diệp Thánh có trách nhiệm dò đường ở phía trước thì không được may mắn như vậy.
Thừa dịp Diệp Hoàng Vân không để ý, Diệp Thánh len lén chạy tới bên trên xe ngựa của Diệp Lăng Nguyệt.
"Woa, biểu muội, sao trên xe ngựa của ngươi lại mát mẻ thế." Cổ họng, mắt của Diệp Thánh nóng như muốn bốc khói, vừa lên xe liền cảm thấy mát mẻ hơn rất nhiều.
Để ý kỹ hơn, phát hiện ở trên xe, Diệp Lăng Nguyệt thả một cây Băng Ngưng thảo trong bồn hoa, trên xe ngựa còn chuẩn bị một cái bàn, trên bàn có một bát canh bách hợp đậu xanh ướp lạnh cùng một chậu nước linh linh tiên quả, trông rất thư thái.
"Còn không phải là nhờ có biểu ca cho ta Băng Ngưng thảo sao, nào đến đây ăn dưa đi." Diệp Lăng Nguyệt đưa cho Diệp Thánh một miếng dưa Bạch Ngọc. Diệp Thánh há miệng rồi cắn một miếng, vị ngon ngọt của dưa tràn đầy trong miệng.
"Ngon. Dưa này mua ở đâu vậy, hôm nào ta cũng mua một ít về trong vườn." Từ trước tới giờ Diệp Thánh còn chưa được ăn dưa Bạch Ngọc nào ngon như vậy. Hắn cảm thấy khí nóng khắp toàn thân chợt biến mất, tinh thần cũng tốt lên rất nhiều.
Diệp Lăng Nguyệt bĩu môi một cái, trồng dưa Bạch Ngọc trong Hồng Mông Thiên. Trên trời không trên đất cũng không, nếu không phải vì Diệp Thánh là người thân trong nhà thì khó khăn lắm mới đến lượt hắn ăn dưa.
Đang nói chuyện, ở bên ngoài Diệp Hoàng Vân gọi tên Diệp Thánh, Diệp Thánh bị dọa sợ đến mức lập tức túm lấy thắt lưng chạy ra ngoài.
Vì trời quá nóng, Diệp Hoàng Vân quyết định cho đoàn xe tạm thời nghỉ ngơi chốc lát ở dòng sông cạnh bìa rừng, đợi đến xế chiều lại xuất phát.
Đoàn xe dừng lại, Diệp Lăng Nguyệt cũng xuống xe hóng mát một chút.
Phía trước là một con sông lớn, hai bên bờ sông mọc đầy cỏ, một vài con vịt màu xám cũng đang chơi đùa trên dòng sông.
Trời vừa mưa xong nên nước sông đầy ăm ắp. Ở giữa dòng sông có mấy chiếc thuyền ngoạn theo dòng nước chảy xiết trôi đến.
"Không hay rồi, có người rơi xuống nước." Trên mặt sông, đột nhiên nghe thét lên một tiếng kinh hãi.
Diệp Lăng Nguyệt dời mắt nhìn theo, chỉ thấy trên một chiếc thuyền trạm trổ long phượng trên mặt sông có người rơi xuống sông.
Diệp Lăng Nguyệt nhanh mắt thấy có người rơi xuống nước và trên thuyền có một bóng người khả nghi chợt lóe lên.
Ngay sau đó, trên thuyền "Ùm ùm" mấy người nhảy xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!