Chương 45: Lục thành thép

Diệp Cô đã ở Thu Phong trấn hơn nửa đời người, lần đầu tiên biết trong núi Thất Tinh có một nơi là nằm dưới miệng núi lửa.

Miệng núi lửa này đã có lịch sử từ rất lâu đời, bên trong chứa rất nhiều dung nham nóng như lửa, nếu cho những quặng sắt đen bị gỉ vào trong dung nham để dung luyện thì một khi gặp phải dung nham màu đỏ vàng, những gỉ sắt và tạp chất trên quặng sắt đen sẽ bị tách ra giống như vỏ cây già bị tróc ra khỏi cây vậy.

Kích thước của quặng sắt đen thu nhỏ lại năm sáu phần, Diệp Cô lấy phần còn sót lại của quặng sắt đen lên nhìn một chút thì không khỏi ngạc nhiên

Hắn không phải là bị mờ mắt chứ, Lục Thành, đây chính là quặng sắt đen Lục Thành hiếm thấy ư.

Dùng lửa dung nham tinh luyện quặng sắt đen, thời gian chỉ cần một nửa so với ban đầu, quặng sắt đen luyện thành lại thu nhỏ sáu phần, gặt hái vượt cả dự liệu khiến cho Diệp Cô trước đó dù thế nào cũng không thể ngờ đến.

Lần này, nếu không phải là Tống gia dùng Băng Ngưng Thảo để chơi xấu, Diệp gia cũng sẽ không đánh liều dùng tới lửa dung nham

"Ha ha ha, đúng là ông trời cũng giúp Diệp gia chúng ta, Tống Vạn Sư lão thất phu nhà ngươi, lần này, sợ là ngươi ngay cả ruột cũng phải xanh." Diệp Cô cất tiếng cười to, những uất ức trước đó trong nháy mắt đã biến mất hết.

"Lăng Nguyệt, con thật đúng là phúc tướng của Diệp gia ta." Trong mắt Diệp Cô lóe lên tia kích động, nửa tán thưởng nửa cảm khái nhìn Diệp Lăng Nguyệt.

Người đã từng bị Diệp gia coi là sự sỉ nhục nay đã trưởng thành rồi.

Trong hai sự việc lần này, nàng đều giúp hóa giải nguy cơ của Diệp gia rất tốt.

Từ trên người của Diệp Lăng Nguyệt, hắn lại nhìn thấy bóng dáng của tam nữ Diệp Hoàng Ngọc, Diệp Cô thở dài một tiếng.

"Những năm đó, là ông ngoại có lỗi với hai mẹ con cháu... để hai người phải chịu uất ức rồi."

Diệp Lăng Nguyệt có chút nghẹn ngào trong họng, nàng cuối cùng cũng được Diệp Cô chính thức công nhận.

"Ông ngoại, những chuyện này đều là chuyện Lăng Nguyệt nên làm, Diệp gia thu nhận cháu cùng mẫu thân, ân tình của mọi người con đều ghi nhớ." Từ thời khắc mà Diệp Lăng Nguyệt trở nên tỉnh táo, nàng liền nói với chính mình như thế.

Những ai phụ nàng, nàng sẽ trả lại gấp trăm, những ai có ơn với nàng thì dù nàng có xuống hoàng tuyền cũng sẽ báo đáp.

Diệp Cô tuy đối xử lạnh nhạt với hai mẹ con nàng nhiều năm, nếu không phải do ác nô quấy phá, hắn đối với việc ăn mặc của hai mẹ con này xưa nay không tệ.

"Đều là người một nhà, sao phải nói những lời như thế. Lăng Nguyệt, Diệp gia có thể giải quyết chuyện gỉ sét, con tạm thời đừng nên nói với bất cứ ai. Tống Vạn Sư không phải là muốn xem Diệp gia chúng ta chết sao, lần này, ta cũng thật sự muốn cho hắn xem xem, ai mới là người chết trước." Diệp Cô hung hãn nói, trong mắt lóe lên một tia hung ác rồi biến mất.

Diệp Cô lệnh cho Diệp Hoàng Thụ bí mật lựa chọn một vài người đáng tin cậy trong đám con cháu của Diệp gia, để cho nhóm người này âm thầm vận chuyện những quặng sắt gỉ đến dưới vách núi bí mật luyện chế.

Chuyện này tiến hành vô cùng bí mật, Tống gia trong ngoài đều chẳng hay biết gì.

"Đại Biểu Ca, ngươi dự định dùng Băng Ngưng Thảo làm gì?" Diệp Lăng Nguyệt cùng Diệp Cô sau khi chia nhau ra, quay trở lại vùng mỏ sườn núi Thất Bắc, nhìn thấy Diệp Thánh đang sai người đem Băng Ngưng thảo vận chuyển từ trong mỏ ra.

Diệp Lăng Nguyệt trước đó cũng đã nhắc nhở Diệp Hoàng Vân, chỉ cần dời toàn bộ Băng Ngưng Thảo trong hầm mỏ ra ngoài, tình trạng quặng sắt đen bị gỉ sẽ chậm lại dần rồi biến mất.

Cho nên Diệp Thánh liền sai người nhổ sạch toàn bộ Băng Ngưng Thảo.

"Những cây cỏ dại này, thiếu chút nữa thì hại chết Diệp gia chúng ta, đương nhiên là một ngọn đuốc đốt sạch bọn chúng." Diệp Thánh tức giận giẫm nát một gốc Băng Ngưng Thảo.

"Đại Biểu Ca, có thể đưa Băng Ngưng Thảo cho ta được không." Diệp Lăng Nguyệt nhìn những cây Băng Ngưng Thảo, gần một ngàn cây Băng Ngưng Thảo không phải là số lượng nhỏ, lãng phí chúng như thế thật không đáng.

"Ngươi muốn? Vậy thì ngươi lấy đi, những thứ này lại không thể ăn, có thể có ích lợi gì chứ?" Diệp Thánh thật là càng ngày càng nhìn không thấu biểu muội này của mình.

Lúc nãy nàng ở trong hầm mỏ nói cái gì mà Băng Ngưng Thảo, cái gì mà lửa dung nham, hắn nghe chẳng hiểu chữ nào cả.

Có điều nghe không hiểu cũng không sao, Diệp Thánh chỉ biết là, Biểu Muội này trước mắt chính là phúc tinh của Diệp gia, là phúc tướng trong mắt ông ngoại, thứ nàng muốn, đừng nói chỉ là một mớ cỏ dại, cho dù là một đống vàng, hắn cũng phải đưa ra.

"Vậy thì cám ơn Đại Biểu Ca, người đâu, đưa những cây cỏ này về Kiều Sở viện cho ta." Diệp Lăng Nguyệt cũng không khách khí, vận chuyển toàn bộ Băng Ngưng Thảo về Kiều Sở viện.

Vừa về tới Kiều Sở viện, Diệp Lăng Nguyệt lập tức đem số Băng Ngưng Thảo này vận chuyển vào Hồng Mông Thiên, thần không hay quỷ không biết.

Thấy chủ nhân mặt mày hưng phấn nhìn những cây Băng Ngưng Thảo đó, tiểu Chi Ước thấy rất hiếu kỳ, nó lắc lư người đi tới trước Băng Ngưng Thảo, há miệng, ô oa cắn một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!