Chương 40: Đại nghịch tập

"Tống gia tổng cộng săn giết được năm con dã thú cao cấp, hai mươi lăm con dã thú trung cấp, năm mươi con dã thú hạ cấp."

"Diệp gia tổng cộng săn giết được ba con dã thú cao cấp, hai mươi con dã thú trung cấp, hai mươi con dã thú hạ cấp."

"Trường Phong võ quán săn giết được…"

Đợi cho Liễu trưởng trấn kiểm kê xong toàn bộ số dã thú, trên mặt người của Diệp gia đều lộ ra vẻ thất vọng. Trái ngược với Diệp gia, người của Tống gia đều tỏ vẻ hân hoan vui sướng. Kỳ sơn thú ở Thu Phong trấn lần này bọn họ thắng chắc rồi!

"Kỳ sơn thú được tổ chức ba năm một lần kết thúc, người chiến thắng nam nay là…"

"Từ từ, kết quả cuối cùng cần thống kế lại." Diệp Lăng Nguyệt xuất hiện trước mặt tất cả mọi người ngắt ngang lời nói của Liễu trưởng trấn, ai nấy đều cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Mà người của Diệp gia toàn bộ đều xông lên.

Diệp Lăng Nguyệt đánh giá mọi người một chút. Đại biểu ca Diệp Thánh bị thương nhẹ, những người khác nhìn cũng có vẻ không có tinh thần lắm.

Mấy người của Diệp gia có mặt ở đây đều vì "cái chết" của Diệp Lăng Nguyệt mà tự trách không thôi, nhất là ba người Diệp Thanh. Bọn họ đều hiểu được, nếu không phải vào thời khắc mấu chốt Diệp Lăng Nguyệt quyết định đồng quy vu tận(1) với Ngân Trảo Ưng Vương, bọn họ đều phải táng thân nơi đáy vực.

Cho nên nhìn thấy Diệp Lăng Nguyệt còn sống quay về, mọi người đều thật lòng cảm thấy vui vẻ.

Mọi người… mấy hôm nay đều lo lắng cho nàng? Nghĩ như vậy, Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy trong lòng có chút ấm áp. Đây cũng là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự ấm áp trong đại gia đình Diệp gia này.

"Diệp cô nương không sao là tốt rồi, mọi người đều rất lo lắng cho cô." Liễu trưởng trấn nhìn Diệp Lăng Nguyệt, trong lòng âm thầm cảm thấy kỳ quái. Mới có mấy ngày không thấy, tiểu nha đầu của Diệp gia thay đổi rất nhiều, ấn đường trở nên đầy đặn, nguyên lực dao động quanh thân cũng mạnh hơn, có vẻ như thực lực tinh tiến không ít.

"Lăng Nguyệt, muội không sao thật tốt quá! Bằng không sau khi trở về huynh không biết nên ăn nói với gia chủ cùng tam cô cô như thế nào." Diệp Thánh nhìn Diệp Lăng Nguyệt nghẹn ngào nói, trong ánh mắt cũng tràn đầy áy náy.

Hắn là người dẫn đầu đoàn người lần này. Nếu Lăng Nguyệt thật sự chết, hắn cũng không có mặt mũi nào gặp trưởng bối trong nhà.

Thấy Diệp Lăng Nguyệt rơi xuống vách núi lại không chết, trong khi đó Tống Hãn còn chưa biết sống chết thế nào, người của Tống gia ai nấy đều sắc mặt rất khó coi.

Nhất là Tống Nghiễm Nghĩa, ánh mắt hắn nhìn Diệp Lăng Nguyệt hệt như một con rắn độc đang nhìn con mồi.

"Trưởng trấn, số lượng con mồi của Diệp gia cần thống kê lại." Diệp Lăng Nguyệt vẫn không quên chuyện chính. Nàng nhìn qua con mồi chất đống trên mặt đất, nói.

"Ồ? Không lẽ Diệp cô nương còn săn giết được con mồi nào nữa?" Liễu trưởng trấn ngạc nhiên hỏi.

Người của Tống gia đều lộ vẻ xem thường. Chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch mà thôi, còn trong cậy vào một mình nàng có thể nộp lên được bao nhiêu con mồi?

"Một là Ngân Trảo Ưng Vương, còn có một quái thú phẩm cấp không rõ, còn cần trưởng trấn giám định." Diệp Lăng Nguyệt vừa nói vừa lấy ra một đôi móng vuốt của Ngân Trảo Ưng Vương, còn có một mảnh da lột từ trên người quái thú xuống.

Lúc nàng leo lên cũng không tiện mang theo hai thi thể đó, chỉ có thể lấy đi móng vuốt cùng da.

Lấy những bộ vị mấu chốt trên người dã thú mang về tính điểm đã là luật bất thành văn của mỗi kỳ sơn thú.

"Không sai, đây đúng là móng vuốt của Ngân Trảo Ưng Vương, còn mảnh da này… Đây là da của linh thú Kim Ô Xà Khâu, linh thú cấp bốn thượng phẩm. Diệp cô nương, nói cho lão phu biết, cô phát hiện được linh thú này ở đâu?" Liễu trưởng trấn cẩn thận nhìn mảnh da trong tay, sau đó mi mắt hơi giật giật, kinh hãi kêu lên.

Trên núi Thất Tinh khi nào thì xuất hiện linh thú cấp bốn thượng phẩm? Đây chính là một tin tức lớn!

Linh thú cấp bốn thượng phẩm?

Vốn Diệp gia đã không hề ôm chút hy vọng nào vào thắng lợi trong kỳ sơn thú. Lúc này nghe được những lời của Liễu trưởng trấn, mọi người đều xôn xao, sau đó mới bộc phát ra những tiếng hoan hô.

Linh thú cấp bốn! Đây chính là linh thú cấp bốn đó! Cho dù chỉ là một con linh thú cấp một cũng có thể tính ngang bằng với mấy chục con dã thú cao cấp.

Nhìn sang đám người Tống gia ai nấy đều mặt mũi trắng bệch, sắc mặt còn khó coi hơn là cha ruột chết.

"Trưởng trấn, có phải ngài nhìn lầm rồi không? Núi Thất Tinh từ trước đến nay đã bao giờ xuất hiện linh thú đâu?" Tống Nghiễm Nghĩa còn không cam lòng hỏi lại.

"Ý ngươi nói là lão phu hoa mắt?" Liễu trưởng trấn tức giận trừng mắt nhìn Tống Nghiễm Nghĩa. Tống Nghiễm Nghĩa vội vàng cười làm lành, không dám ho he gì thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!